Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
Lưu Kim Thắng cảm khái cười nói:
- Tuổi trẻ khinh cuồng.
Lưu Kim Thắng hoài niệm thời còn trẻ:
- Đó đúng là năm tháng khiến người nhớ nhung, nhưng cũng làm người ta bỏ lỡ nhiều thứ.
Không trách Lưu Kim Thắng cảm khái như vậy. Nếu lúc trẻ Lưu Kim Thắng không quá cuồng, nếu lão khiêm tốn một chút, nếu lão khiêm tốn như bây giờ thì dù không trở thành Tiên Đế Cửu Giới, không vấn đỉnh mười hai Thiên Mệnh như Tiên Vương nhưng có cơ hội nhất định trở thành Cổ Thần. Lưu Kim Thắng bỏ lỡ thời gian tốt nhất trong đời, vụt mất cơ hội tốt nhất.
Lý Thất Dạ cười cười.
Ầm!
Vang tiếng nổ điếc tai, chân trời vang tiếng nổ, thiên địa lung lay. Một luồng sát quang bắn lên cao rồi biến mất.
Lý Thất Dạ giương mắt nhìn lại, mỉm cười nói:
- Đám gài Thiên Thần học viện thú vị thật, cho vài lão sư trẻ tha hồ chơi. Thất Sát tháp thành dựng lâu như vậy mà vẫn không ngã.
- Đây chỉ là các lão tổ Thiên Thần thư viện cố ý để lại.
Lưu Kim Thắng cười gượng:
- Thất Sát tháp bình thường không là gì với Thiên Thần thư viện, để nó ở đó là thay lời nhắc nhở, nhắc mình, cũng nhắc hậu nhân.
Lý Thất Dạ cười nói:
- Rất có thể.
Lý Thất Dạ đứng dậy:
- Đi thôi. Đi xem thử.
Lưu Kim Thắng cười gượng, biểu tình lúng túng:
- Cái này...
Lý Thất Dạ mỉm cười nhìn Lưu Kim Thắng:
- Như thế nào? Thất Sát tháp tầm thường mà cũng làm ngươi sợ?
- Không, không có.
Lưu Kim Thắng gượng gạo nói:
- Học sinh cùng lão sư đi xem là được.
Lý Thất Dạ cười cười, đạp không mà đi.
Lưu Kim Thắng thầm thở dài vội theo sau Lý Thất Dạ.
Thất Sát tháp, học sinh đến vườn trà đều nghe qua tòa tháp này, học sinh vào vườn trà có chút tự phụ nhất định sẽ đến xem thử.
Thất Sát tháp lơ lửng trên bầu trời, ẩn sau áng mây. Nơi đó sát khí ngút trời, sát khí mỗi tầng chồng chất với nhau thành bảy tầng bậc thang, mỗi bậc thang đều là sát khí như biển, trông như biển sát khí.