Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
Túng Thiên thiếu chủ cực kỳ không muốn, hơi tức giận. Nhưng Túng Thiên thiếu chủ xuất thân từ ruyền nhân của Tiên Vương một môn năm Tiên Vương, gã nói được phải làm được, dám chơi cũn dám chịu, không giống một số người tự xưng thiên tài nhưng không thua nổi.
Nên khi Túng Thiên thiếu chủ quỳ rạp dưới đất khiến một số học sinh Đế Phủ thầm giơ ngón cái lên, cảm thấy gã là loại người dám cá dám thực hiện, có khí khái nam nhi, dám chịu. - Thế này mới không nhục Túng Thiên giáo của ngươi.
Lý Thất Dạ gật gù nhìn Túng Thiên thiếu chủ quỳ rạp dưới đất, phất tay nói:
- Đi đi, nếu như ngươi không phục tùy thời đều có thể tới khiêu chiến ta.
Túng Thiên thiếu chủ hừ mũi, không nói gì nữa xoay người đi. Ván này gã thua thảm.
Túng Thiên thiếu chủ thua te tua nhưng gã vẫn còn ngạo khí, gã không vì mình thua một ván mà sợ Lý Thất Dạ. Trong lòng gã vẫn cứng rắn, có ngày gã sẽ thắng lại.
Người khác mà bị khí thế phô trương của Lý Thất Dạ trấn áp thì sau này nhìn hắn sẽ run rẩy, nhưng Túng Thiên thiếu chủ thì không. Có thể nói Túng Thiên thiếu chủ càng thua càng anh dũng, trong lòng gã thầm quyết định có gày sẽ đánh bại.
Túng Thiên thiếu chủ rời khỏi, Lục Kiếm Thiểu Hoàng, Kiêu Hoành Tiên Đế cũng đi.
Tam Tử Thiên Thần học viện lần lượt ra đi, học sinh khác cảm thấy ở đứng đây ngó chảy nước miếng thì chán chết nên cũng đi.
Trong phút chốc nơi này trở lại bình tĩnh, chỉ có nhóm Lý Thất Dạ ở dưới Đại Đạo trà.
Một lúc lâu sau Mai Tố Dao, Vũ Thiên Tuyền thu lại ánh sáng, lấy lại tinh thần. Hiệu quả của Mai Tố Dao, Vũ Thiên Tuyền rất rõ ràng, hai người mắt sáng rực như mắt đại đạo, có thể xuyên thấu hết thảy sương mù đại đạo.
Vũ Thiên Tuyền đứng dậy cung tay hướng Lý Thất Dạ, phong tư tuyệt thế, nói: