Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
Đối diện Tiên Vương chi binh oanh giết, hắn không thèm nhướng mí mắt lên, cười cười vươn tay chộp Tiên Vương chi binh:
- Tài mọn!
Thấy Lý Thất Dạ tay không chộp Tiên Vương chi binh, các học sinh ngây người:
- Điên rồi!
Ai dám tay không đỡ Tiên Vương chi binh? Đây là cách làm của đồ khùng, rất điên cuồng, cái này là tự tìm đường chết.
Bùm!
Khi mọi người cho rằng Tiên Vương chi binh nghiền áp sẽ băm nát tay Lý Thất Dạ thì bàn tay hắn vững vàng đỡ Tiên Vương chi binh. Bàn tay to đè xuống, Tiên Vương chi binh không thể nhúc nhích, pháp tắc Tiên Vương rít gào nhưng không đối kháng lại được.
Thấy tay Lý Thất Dạ chộp Tiên Vương chi binh, tất cả học sinh trợn mắt há hốc mồm.
Có học sinh hét to một tiếng:
- Không thể nào!
Tay không đỡ Tiên Vương chi binh, thực lực nghịch thiên biết bao.
Tất cả học sinh bị cảnh tượng trước mắt làm rung động.
Bùm!
Lý Thất Dạ vỗ chưởng vào người Diệp Diệu Tuyết, xuyên qua ngực nàng, máu phun tung tóe.
Diệp Diệu Tuyết chưa kịp phản kích thì lại một tiếng bốp, Lý Thất Dạ co chân đá. Tiếng xương gãy răng rắc, chân đạp trúng làm cả người Diệp Diệu Tuyết không biết bị gãy bao nhiêu khúc xương.
Cuối cùng Diệp Diệu Tuyết té cái bịch xuống đất, máu tươi đầm đìa, máu chảy ra. Diệp Diệu Tuyết vẫn sống nhưng vết thương quá năng khiến nàng khó thể nhúc nhích.
Mùi máu quanh quẩn chóp mũi mọi người, kích thích dây thần kinh.
Tất cả biến đổi quá nhanh, từ khi Lý Thất Dạ ra tay đến kết thúc chỉ trong chớp mắt. Học sinh đạo hạnh cạn không nhìn ra Lý Thất Dạ đã làm như thế nào.
Diệp Diệu Tuyết cầm Tiên Vương chi binh, thực lực của nàng cho dù không phải học sinh đỉnh cao nhất Thiên Thần học viện nhưng cũng thuộc hàng đầu. Dù không bằng Lục Kiếm Thiểu Hoàng, Tư Tông Thần Tử, và Túng Thiên thiếu chủ sư huynh của nàng nhưng Diệp Diệu Tuyết mạnh hơn nhiều học sinh, thậm chí học sinh Thánh Viện gấp mấy lần.