Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
Cuối cùng Lý Thất Dạ không khỏi cười lớn một tiếng, vỗ tay một cái, đứng lên, giờ này khắc này tâm tư của Lý Thất Dạ đã sáng tỏ.
- Lão sư.
Chứng kiến Lý Thất Dạ rốt cục phục hồi tinh thần lại, Dạ Hân Tuyết đi ra phía trước, khom người thật sâu hướng Lý Thất Dạ chào.
Lúc Lý Thất Dạ đờ ra, nàng cũng không dám quấy rầy Lý Thất Dạ, ngồi chờ đợi Lý Thất Dạ trầm tư.
Lý Thất Dạ thu hồi ánh mắt trên đỉnh núi, ánh mắt hạ xuống trên người của Dạ Hân Tuyết, nhìn Dạ Hân Tuyết một chút, nói rằng:
- Ngươi suy nghĩ kỹ chưa?
Dạ Hân Tuyết có chuẩn bị mà đến, lúc này nàng không do dự nữa, tuy rằng vẫn có ba phần nhu nhược, nhưng thần thái đã kiên định hơn rất nhiều.
- Lão sư nói không sai.
Dạ Hân Tuyết kiên định gật đầu, nói rằng:
- Ta đích xác phải đi ra, ta đích xác không nên tiếp tục co đầu rút cổ ở trong pháo đài của chính mình.
Lúc này Dạ Hân Tuyết hít sâu một cái, có ba phần nhút nhát, nàng ngẩng đầu lên, dũng cảm nhìn Lý Thất Dạ, nói rằng:
- Lão sư nói không sai, ta từ nhỏ có thiên phú bình thường, vô pháp so sánh cùng các huynh đệ muội khác, làm cho ta tự ti mặc cảm. Ta nhiệt tình yêu thích đọc tạp thư là không sai, nhưng ta không nên coi nó là cái cớ chính đáng, cũng không có thể coi nó là cái pháo đài để ta trốn tránh, cho nên ta khẩn cầu lão sư dạy ta.
Nói đến đây, Dạ Hân Tuyết bái lạy thật lâu không đứng dậy.
- Nếu ta đã là lão sư ngươi, đương nhiên sẽ chỉ điểm ngươi.
Lý Thất Dạ nhẹ nhàng mà xua tay, làm cho Dạ Hân Tuyết đứng lên, nhìn nàng, chậm rãi nói:
- Đại đạo không đổi, bất luận là tu đạo hay là học vấn. Tựa như ngươi suy đoán quyển sách truyền kỳ kia, ngươi muốn từng bước một chứng thực quá khứ, từng bước một tìm hiểu sự thật. Học vấn cũng như vậy, tu đạo cũng là như vậy.