Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
Có thể nói sách của thư phòng trải khắp mảnh Thiên Địa này, mỗi một ngọn núi mỗi một sông đều có dấu tích của sách vở.
Ở trong mảnh sơn hà này, không ngừng có dấu vết của thư tịch, hơn nữa ở chỗ này có rất nhiều rừng đá, bích hoạ, pho tượng đều ghi lại rất nhiều thứ.
Những bích hoạ này có lẽ do đa số tiền nhân lưu lại, một ít do thiên tài của Thiên Thần thư viện lưu, một ít còn lại là khách lưu, thậm chí có một ít là của tiên đế, tiên vương.
Trên các bích hoạ có một chút kiệt tác lí thú, càng nhiều hơn là tiện tay làm lúc tận hứng, đa số là không quan hệ với tu luyện, nội dung chủ yếu thuộc về ngâm thơ ngắm trăng.
Lúc này Dạ Hân Tuyết mang theo Lý Thất Dạ đi vào khu rừng, chỉ thấy ở đây toàn là rừng núi, từng ngọn núi cao vót, đủ mọi hình thái các loại.
Nhưng núi đá ở đây có không ít chữ viết, thậm chí có ngọn núi còn có tranh do người vẽ.
Nhìn kỹ những chữ viết này tranh vẽ, đa số là tiện tay làm, cũng không có nhiều điêu khắc kiệt xuất, hơn nữa những thứ này đều xuất thân bất đồng, có khi là tiện tay viết... Có khi là thuật lại một câu chuyện.
Cũng có người sau khi viết liền ký tên lưu lại danh hào, nhưng chủ yếu đều là người vô danh.
Lúc này Dạ Hân Tuyết mang theo Lý Thất Dạ đi vào sâu trong rừng núi, chỉ thấy có một người bò lên trên một tòa Thạch Phong, dùng sức thật lớn khắc nét chữ lên trên núi đá.
Trung niên hán tử dáng dấp thoạt nhìn thập phần tráng kiện, thân thể khỏe mạnh, hai tay hữu lực, làn da đồng sắc, song trên cánh tay dĩ nhiên mang một đôi kim hoàn, thoạt nhìn thập phần có lực lượng. - Vương đại ca.
Xa xa thấy trung niên hán tử, Dạ Hân Tuyết cao hứng giơ tay chào hỏi.
- Hân Tuyết muội tử, ngươi cũng tới, nha, chờ một chút, ta sắp xong rồi.