Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
Bất chấp đúng sai, trước tiên Nghiêm Trần Sinh quy kết tội cho Lý Thất Dạ, cho dù lão sư trong học viện có truy trách thì đó cũng là do Lý Thất Dạ gây chuyện trước, chẳng qua là hắn giữ cho Thiên Thần học viện mà thôi. - Nghiêm học trưởng, ngươi thật quá đáng!
Đào Đình không khỏi liếc nhìn Lý Thất Dạ đứng bên cạnh, trầm giọng nói:
- Lý đạo huynh chỉ là muốn đến Thư phòng mà thôi, lúc nào nháo sựở chỗ này!
Nghiêm Trần Sinh cũng không nghĩ tới vào lúc này Đào Đình lại giúp đỡ một ngoại nhân như Lý Thất Dạ, mà còn ở trước mặt mọi người khiển trách lời của hắn làm cho nét mặt hắn đỏ bừng. - Học muội, muội đừng để tên hạ lưu này che mắt, chớ nghe hắn nói ngon nói ngọt lừa gạt.
Nghiêm Trần Sinh mặt dày già mồm át lẽ phải nói ngay:
- Nếu quả thật hắn muốn bái nhập Thiên Thần học viện chúng ta thì tại sao trước đây không đến lại vào lúc này cố ý muốn tới? Ai biết được hắn có mục đích đen tối gì hay không. Chẳng qua là hắn muốn lợi dụng sự thiện lương của muội để đi vào Thiên Thần học viện, không thể để cho hắn đạt được mục đích. - Đúng, học muội, nhất thiết đừng để một ngoại nhân lừa gạt, học trưởng làm vậy cũng là vì muốn tốt cho ngươi.
Lúc này những học sinh khác ở bên cạnh đều nói giúp Nghiêm Trần Sinh.
Bởi vì Nghiêm Trần Sinh không chỉ là học sinh xuất sắc của Bách đường, hơn nữa còn xuất thân từ đại giáo, chỗ dựa phía sau rất vững chắc, không ít học sinh có quan hệ vô cùng tốt với hắn. - Tiểu bối bụng dạ khó lường dám lẻn vào Thiên Thần học viện chắc chắn có mưu đồ, ta là người đầu tiên sẽ không bỏ qua cho ngươi, trước tiên phải phế ngươi.
Lúc này Nghiêm Trần Sinh tiên hạ thủ vi cường, vén ống tay áo lên, hai mắt lộ ra sát khí, sẵn sàng động thủ với Lý Thất Dạ.
- Làm càn, không được vô lễ!