Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
Lý Thất Dạ đi dạo trong tòa thành nhỏ xong hắn cười cười. Lão Ma có thể tàng hình trong thiên địa đúng là thành tựu ghê gớm, Đại Đế Tiên Vương khác không thể làm được.
Ai đều hiểu đạo lý nhưng có thể làm được hay không lại là chuyện khác. Lý Thất Dạ không thể theo đuổi trạng thái đó của Lão Ma, dù sao hai người không đi chung đường, theo đuổi cuộc sống cũng khác.
Lão Ma tĩnh trong đại đạo, từng bước an thần. Lý Thất Dạ thì càn quét vạn cổ, chiến tới cùng. Nên dù Lý Thất Dạ rất ấn tượng ảo diệu đại đạo của Lão Ma nhưng hắn sẽ không đi con đường đó.
Cuối cùng Lý Thất Dạ lên đường rời khỏi tòa thành nhỏ, nhưng hắn mới cất bước liền có người đuổi theo.
Một tiếng kêu trong trẻo êm tai vang lên:
- Tiền bối!
Nữ nhân xinh đẹp tuyệt trần vừa bái kiến Lão Ma đạp không khí vội chạy theo Lý Thất Dạ.
Lý Thất Dạ chỉ đi bộ chứ nếu hắn thật sự vượt không thì nữ nhân xinh đẹp này sẽ không đuổi kịp.
Nữ nhân đẹp tuyệt trần bắt kịp Lý Thất Dạ, khom người, cực kỳ cung kính nói:
- Vãn bối Vũ Thiên Tuyền bái kiến tiền bối, vãn bối kiến thức nông cạn vô tri, không biết tôn xưng niên hiệu của tiền bối như thế nào?
Vũ Thiên Tuyền là một nữ nhân phi phàm, nàng nhận được trưởng bối nhờ cậy đi bái kiến Lão Ma, trông thấy Lý Thất Dạ liền biết nàng gặp người tuyệt thế, có lẽ là Hỗn Nguyên Thiên Đế ghê gớm.
Khiến Vũ Thiên Tuyền thầm nhức đầu là nàng vắt óc không nghĩ ra Đại Đế Tiên Vương nào hợp với Lý Thất Dạ trước mắt.
Vũ Thiên Tuyền không thể phỏng đoán thân phận thật sự của Lý Thất Dạ nhưng nàng không dám có gì bất kính, người có thể ngồi ngang hàng với Lão Ma tuyệt đối là tuyệt thế vô song.
Lý Thất Dạ liếc qua Vũ Thiên Tuyền, mỉm cười nói:
- Ta chỉ là một kẻ rảnh rỗi, là khách qua đường của thế giới này, không phải Đại Đế Tiên Vương gì.