Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
- Ta hiểu được, trong lòng Thánh Sư vẫn có nhiều nỗi lo.
Lão Ma nói.
- Ngược lại chưa đến mức lo lắng chỉ là có điều nên làm, tiện tay mà thôi.
Lý Thất Dạ rất bình thản, nói tiếp:
- Ta tin rằng, nên đến cuối cùng sẽ đến, nhưng thời điểm tất cả thế giới này ngập trong bóng đêm ngươi cho rằng kẻ nào rơi vào sa đọa kẻ nào có thể vững bản tâm?
Lời nói này của Lý Thất Dạ khiến Lão Ma trầm mặc, cuối cùng chỉ từ từ nói:
- Ta chỉ là một người nông cạn, không cách nào phỏng đoán chuyện tương lai, cũng không có khả năng nhìn xa trông rộng, lo xa cho thế cuộc thiên hạ không phải là một kẻ như ta có thể làm được.
Lão Ma nói ra lời này hết sức cẩn thận, đồng dạng là Đại Đế, hắn không dám nói bừa, bởi vì mỗi câu mỗi chữ của hắn sẽ liên lụy đến danh dự một vị Đại Đế, thậm chí quan hệ đến sinh tử một vị Tiên Vương, cho nên hắn rất cẩn ngôn không dám khẳng định. - Ta cũng không trách ngươi,
Lý Thất Dạ chỉ cười cười dường như đã đoán trước Lão Ma sẽ nói như vậy.
- Trong mười ba châu ai cũng có khả năng có thể sa đọa nhưng ta tin tưởng có một người nhất định có thể thủ vững, tuyệt đối có thể thủ vững đạo tâm của bản thân, đó chính là...... Ngươi!!! - Thánh Sư coi trọng, cảm kích không thôi.
Lão Ma nói.
- Đây không phải nâng đỡ.
Lý Thất Dạ cười nhẹ nhàng lắc đầu nói:
- Nói chính xác thì đây là tử phù, chắc ngươi cũng minh bạch ta nói vậy không phải là muốn đưa các ngươi lên tử lộ.
Lão Ma trầm mặc một thoáng rồi nói tiếp:
- Nếu như đối với thế gian này cái chết của ta là có ý nghĩa thì ta cũng không ngại nhận lấy cái chết.
- Ta đáp ứng ngươi sẽ đứng ra.
Lý Thất Dạ gật đầu nói:
- Đại Đế Tiên Vương khác ta không dám chắc nhưng ta tin tưởng ngươi có thể, cũng tin tưởng ngươi có thể thủ vững, đây cũng chính là lý do mà ta tìm đến ngươi. - Ta cũng nói trước, tương lai nếu thật sự có một ngày như vậy thì cũng không có cách nào ngăn cơn sóng dữ.