Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
Qua thật lâu sau đám người Lý Thất Dạ, Tàm Long Tiên Đế đứng thẳng.
Lý Thất Dạ nhìn tế đài trước mặt, mỉm cười nói:
- Chém hắc ám, đã tới lúc chúng ta thu hoạch.
Nghe Lý Thất Dạ nói, đám người Chiến Vương Thiên Đế đã là Đại Đế Tiên Vương cũng không kiềm được cười toe. Không liên quan gì tham lam, có trả giá mới có thu hoạch, bọn họ trải qua đánh nhau sống chết thì nên được thu hoạch phong phú. Không có thu hoạch thì ai chịu liều mạng nguy hiểm đánh nhau làm gì? Đây là lẽ thường, trên đời mấy ai trở thành thánh hiền thật sự?
Tuy rằng mọi người đều không biết trong kho báu của Luân Hồi Hoang Tổ cất chứa cái gì, nhưng với thực lực như lão thì đủ biết nội tình kho báu phong phsu thế nào, kinh thiên ra sao.
Đại Đế Tiên Vương trải qua vô số sóng gió, thấy vô số tiên hiếm quý bảo như đá, Tàm Long Tiên Đế cũng trông mong kho báu của Luân Hồi Hoang Tổ.
Đám người Lý Thất Dạ đứng trên tế đài. Đại Đế Tiên Vương xem cuộc chiến nuốt nước miếng, bọn họ hơi hối hận, nếu ban đầu góp sức với Lý Thất Dạ, chiến tới cùng thì thịnh yến này cũng có phần của họ.
Mọi người biết kho báu cực kỳ kinh thiên, khiến người nhễu nước miếng nhưng đám Đại Đế Tiên Vương xem lần đầu tiên không dám đụng vào kho báu này, bọn họ tối đa chỉ có thể tưởng tượng.
Hai mươi vị Đại Đế Tiên Vương hợp sức mở ra ván cờ đại thế ba tộc Thiên, Ma, Thần và bách tộc hợp tác, có Lý Thất Dạ chủ trì đại cục. Với thế cục đó ai dám nhúng chàm kho báu này sẽ bị diệt toàn tộc.
Lý Thất Dạ đứng trên tế đài cười nói:
- Tốt rồi, chúng ta cũng nên vào xem, Luân Hồi Hoang Tổ tích lũy một kỷ nguyên đủ cho chúng ta chia chác.
Các Đại Đế Tiên Vương nở nụ cười, chuyện như thế không có gì để già mồm, nên vui thì hãy vui, đây là bọn họ trả giá nên có được.