Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
- Không, ta không phải kình địch của ngươi. Thánh Nhân cũng không phải.
Lý Thất Dạ nhìn Luân Hồi Hoang Tổ:
- Kình địch của ngươi chỉ có chính ngươi. Đứng ở vị trí chúng ta thì không có kình địch, chỉ có bản thân chúng ta.
Luân Hồi Hoang Tổ im lặng, cuối cùng gật đầu nói:
- Đúng rồi, trừ ta ra còn ai là kình địch?
Đinh đinh đinh đinh đinh!
Mười hai pháp tắc của Lý Thất Dạ đóng đinh da người, khóa lại tấm xa.
Xoẹt!
Ba đại đạo lấp lanh sáng, tấm da người khoác trên người Luân Hồi Hoang Tổ bị mười hai pháp tắc xé xuống.
Bị kéo xuống da người nhưng Luân Hồi Hoang Tổ không hề bàng hoàng, vẻ mặt thản nhiên, cảm thán khẽ thở dài:
- Cuối cùng vẫn thua.
Luân Hồi Hoang Tổ buồn bã, thê lương.
Tồn tại vô địch một thế hệ, khởi nguồn hắc ám chấp chưởng kỷ nguyên cuối cùng đi tới đường cùng cuộc đời. Luân Hồi Hoang Tổ nuốt các thời đại cuối cùng vẫn khó thoát chết.
Luân Hồi Hoang Tổ không chống cự, không phản kích, cực kỳ gian nan đứng dậy, ưỡn ngực, sống lưng thẳng tắp:
- Đến đây đi, đạo hữu muốn đều ở đây. Ban đầu đạo hữu hạ thủ đoạn cho ta, đã tới lúc đạo hữu lấy đi.
Máu tươi chậm rãi nhỏ giọt xuống, vạt áo rách bươm, cơ thể Luân Hồi Hoang Tổ vỡ nát. Xương trắng hếu, máu thịt bầy nhầy, nhiều nơi trên người rách toạc, nhưng Luân Hồi Hoang Tổ vẫn đứng thẳng, sống lưng thẳng tắp.
Tóc Luân Hồi Hoang Tổ hơi bù xù, bộ dạng cực kỳ chật vật. Luân Hồi Hoang Tổ từng là cự vô bá chúa tể một kỷ nguyên, đầu sỏ đích thực, giờ dáng vẻ của lão thật thê lương.
Nhưng Luân Hồi Hoang Tổ đứng thẳng tại chỗ, rất là ung dung, bình tĩnh, thậm chí thản nhiên, lão đã chuẩn bị tinh thần.
Nhìn cảnh tượng trước mắt, Đại Đế Tiên Vương lặng im. Nói sao thì Luân Hồi Hoang Tổ đi tới hôm nay, Đại Đế Tiên Vương cao vị ít nhiều thấy bóng dáng mình trong Luân Hồi Hoang Tổ.