Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
Có thể nói mỗi Đại Đế Tiên Vương giàu nứt đố đổ vách, bây giờ Lý Thất Dạ hỏi bọn họ muốn làm giàu không, câu này rất hấp dẫn.
Nếu người khác hỏi đám Chiến Vương Thiên Đế muốn làm giàu không thì bọn họ sẽ bật cười, nhưng khi Âm Nha mở miệng, đám Chiến Vương Thiên Đế không cảm thấy đó là chuyện buồn cười. - Không biết Thánh Sư nói làm giàu là chỉ chuyện gì?
Chiến Vương Thiên Đế bình tĩnh hỏi:
- Xin Thánh Sư chỉ điểm bến mê.
- Không có gì.
Lý Thất Dạ thản nhiên cười nói:
- Chỉ là kho báu kỷ nguyên sót lại, là Đại Đế thế gia rất xa xưa. Tuy kho báu của các ngươi rất phong phú nhưng ta tin kho báu đó tuyệt đối không bằng kho báu một kỷ nguyên, dù là kho báu kỷ nguyên còn sót lại.
Lý Thất Dạ thốt lời khiến bốn vị Đại Đế Chiến Vương thế gia tinh thần rung động, dù bọn họ là Đại Đế vô địch nhưng vẫn chấn động. Bọn họ biết điều này có ý nghĩa gì, đây là việc lớn kinh thiên động địa.
Chiến Tác Thiên Đế hỏi:
- Thánh Sư đang nói tới Viễn Hoang sao?
Lý Thất Dạ mỉm cười nói:
- Trừ Viễn Hoang ra còn chỗ nào nữa? Ta tin trong lòng các ngươi cũng biết rõ bao nhiêu năm qua đừng nói Đại Đế Thiên tộc các ngươi, Thần, Ma, Thiên, bách tộc, Đại Đế Tiên Vương tộc nào không thèm muốn thứ của Viễn Hoang?
Bốn Đại Đế Chiến Vương thế gia nhìn nhau. Trong mắt người khác thì Viễn Hoang là nơi vô cùng nguy hiểm, nhưng nó là kho báu siêu ghê gớm với Đại Đế Tiên Vương, là kho báu kinh thế. Tồn tại Đại Đế Tiên Vương như bọn họ cũng động lòng với kho báu Viễn Hoang.
Đại Đế Chiến Vương thế gia trấn thủ phương bắc chậm rãi nói:
- Thánh Sư có thể xưng là vô song, nhưng nếu Viễn Hoang dễ đánh hạ như vậy thì đã không gọi là Viễn Hoang. Từ tuyên cổ đến nay từng có bao nhiêu người công chiếm Viễn Hoang nhưng ai thật sự thành công? - Đúng vậy! Không ai có thể hạ được đầu sỏ.