Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
Nghe Lý Thất Dạ đặt câu hỏi, long miêu im lặng.
- Vì vậy đường của ta khác với tất cả kỷ nguyên. Thành Phật cũng tốt, thành ma cũng thế, dù là thành thần, thành tiên đều là chuyện của thế nhân. Ta chỉ trồng một thứ tây trời đất chứng giám cho kỷ nguyên này!
Lý Thất Dạ trịnh trọng nói:
- Tương lai đại thế tồn tại hay diệt, điêu linh hay hưng thịnh ở trong lòng mỗi người. Khi ta chiến đến cuối cùng thì trời đất chứng giám nằm đó, điều ta nên làm đã làm rồi. - Đại thế tồn hoặc diệt, mọi thứ nơi này đều giao cho thế nhân, đây là trách nhiệm của mỗi người, thứ mỗi người khi sinh ra đã có. Thế giới này không có chúa cứu thế, không ai có thể cứu thế giới của mình, ngươi cứu được một lúc không cứu được mãi mãi. Chỉ cần mỗi người lòng có ý niệm thì mới cứu được thế giới của mình, không thì cái gọi là chúa cứu thế chẳng qua là phóng túng với đại thế.
Biểu tình của Lý Thất Dạ cực kỳ nghiêm túc, trịnh trọng. Lý Thất Dạ không nói câu này với người khác vì tới đẳng cấp như bọn họ mới có khả năng tham thảo vấn đề, nói cho người ngoài cuộc nghe chỉ như xem trăng trong nước, nhìn hoa trong sương.
Long miêu thì thào:
- Trời đất chứng giám.
- Thế nên ta không phải chúa cứu thế, các ngươi cũng vậy.
Lý Thất Dạ mỉm cười nói:
- Các ngươi trồng Phật chủng, tiếc rằng không trồng Phật trong lòng người, không thì các ngươi còn một tia hy vọng. Như Kim Thân Đại Phật khác, dù hắn có thể quay ngược thời gian làm lại thì sao? Dù hắn chiến đấu cuối cùng thì làm được gì? Cuối cùng chỉ là giỏ tre múc nước, công dã tràng.
Qua một lúc lâu, long miêu đưa bàn tay lông xù đến trước mặt Lý Thất Dạ:
- Chúng ta không thể trồng Phật vào lòng người nhưng hiện tại có cơ hội, nó có thể trồng trong lòng một người. Chúng ta không cầu ngươi trồng nó, chỉ hy vọng ngươi mang nó đi tìm hắn, đưa Phật chủng cho hắn, ta tin tưởng hắn có thể nói cho ngươi biết thứ ngươi muốn.