Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
Đinh đinh đinh đinh đinh!
Lý Thất Dạ chỉ một cái, từng đợt pháp tắc không gian như sợi xích trói chặt Võ Phượng Ảnh.
- Ngoan ngoãn trở về phòng đi.
Lý Thất Dạ xòe năm ngón tay mở ra không gian đuổi Võ Phượng Ảnh về Số Hiệu Vạn Cổ, nthố nàng trong phòng.
Nếu Lý Thất Dạ thật sự muốn giết Võ Phượng Ảnh thì nàng có một trăm cái mạng cũng không đủ cho hắn giết. Không phải Lý Thất Dạ tích tài, chỉ vì Võ Phượng Ảnh không có nhiều ác ý, nàng đơn giản là nha đầu tranh cường háo thắng, nếu không hắn đã giết nàng từ lâu.
Đuổi Võ Phượng Ảnh đi xong Lý Thất Dạ nhìn bạch cốt chi kiếm trong tay, buông tiếng thở dài cảm thán rằng:
- Vạn cổ chân cốt, tuy là thanh trọng khí nhưng chất chứa câu chuyện bi thương biết bao.
Lý Thất Dạ búng nhẹ, bạch cốt chi kiếm bay ra ngoài.
Bạch cốt chi kiếm bay lên trời, Lý Thất Dạ thu về ý niệm vô thượng.
Lách cách lách cách!
Bạch cốt chi kiếm rơi rụng, các khúc xương rời ra khỏi bạch cốt chi kiếm. Bầu trời đổ mưa xương trắng, các khúc xương rơi xuống đất bay về vị trí cũ.
Lý Thất Dạ không thèm nhìn lại bạch cốt chi kiếm, hắn không định mang theo bạch cốt chi kiếm.
Vì đây không phải vạn cổ chân cốt thật sự mà chỉ là trọng khí tạm thời mô phỏng, mang nó rời khỏi đây không giúp ích gì nhiều cho Lý Thất Dạ.
Khi tất cả xương bạch cốt chi kiếm rơi ra, nguyên Hảo Vọng Giác trở về bình tĩnh, trên đời như chưa từng xuất hiện thanh kiếm này. Khí thế khủng bố không gì sánh bằng tan biến chẳng còn lại gì.
Trông thấy bạch cốt chi kiếm hoàn toàn tan rã, nhiều người thầm thở phào, vì bạch cốt chi kiếm siêu khủng bố.
Lý Thất Dạ nhìn bạch cốt chi kiếm tan rã, cười nói với Tề Lâm Đế Nữ:
- Đi thôi.
Lý Thất Dạ xoay người đi.
Tề Lâm Đế Nữ tỉnh táo lại, vội chạy theo.