Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
Lý Thất Dạ mỉm cười nói:
- Không nói đến những kỷ nguyên không thể ngược dòng, chỉ nói kỷ nguyên chúng ta đang sống, trong năm rộng tháng dài từng có bao nhiêu là hiến tế, chẳng kỳ lạ gì. Với một số tồn tại cường đại thì sinh mệnh như con kiến, trăm vạn hay ngàn vạn chỉ là con số, không có gì khác nhau.
Lý Thất Dạ nói nhẹ hẫng lại làm tim Tề Lâm Đế Nữ rớt cái bịch, khiến lòng nàng bất an. Từ khi còn bé xíu Tề Lâm Đế Nữ đã nghe về một số truyền thuyết, nàng chỉ xem như nghe kể chuyện nhưng từ miệng tồn tại như Lý Thất Dạ nói ra thì tất cả khác đi. Chuyện từng được kể xảy ra trong hiện thực.
Tề Lâm Đế Nữ thì thào:
- Ngàn vạn sinh mệnh bị hiến tế sao?
Lý Thất Dạ bình tĩnh nói:
- Chuyện đại hung chưa bao giờ ngừng, quá khứ là thế, tương lai là vậy, có lẽ khi nàng còn sống sẽ trông thấy chuyện đó xảy ra.
Lòng Tề Lâm Đế Nữ chùng xuống, mở miệng hỏi:
- Điều này . . . Không ai ngăn cản sao?
Tuy mọi người đều biết khi tu sĩ cường đại tới trình độ nhất định, một trận chiến tranh hủy thiên diệt địa, nhưng đa số chiến tranh đó bùng nổ trên trời.
Hơn nữa hiến tế và chiến tranh là chuyện khác nhau. Hiến tế ngàn vạn sinh mệnh khủng bố biết bao, tàn nhẫn biết mấy.
- Có một số việc đến mức nhất định thì tự quét tuyết trước cửa, lo cho bản thân còn không xong, ai rảnh lo việc của người chứ nói gì là con kiến?
Lý Thất Dạ thản nhiên nói:
- Với những tồn tại đứng trên đỉnh cao nhất thì trăm vạn phàm nhân cùng ngàn vạn phàm nhân có gì khác nhau? Đều là con kiến, chỉ khác về số lượng. Như khi ngươi đốt cháy một khu rừng, ngươi sẽ quan tâm đốt chết một trăm vạn con kiến hoặc ngàn vạn con kiến sao?
Tề Lâm Đế Nữ lặng thinh, nếu nàng đốt cháy nguyên cánh rừng thì sẽ có so đo đốt chết một trăm vạn con kiến hoặc ngàn vạn con kiến sao?