Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
Làm gia chủ, Bành Dật cố gắng dàn xếp tranh chấp ân oán trong thọ yến nhưng hiện tại gã không thể khom lưng nhún nhường nữa. Việc này liên quan tới tôn nghiêm, vinh nhục của Bành gia bọn họ. Nếu trong thọ yến lão tổ tông của mình mà đồng ý cắt đất cầu hòa thì Bành gia cuốn gói cho rồi, biến ra Vực Ngoại Thiên Thành đỡ chật đất.
Đông Cung Chính nét mặt sa sầm nói:
- Bành Dật, đừng có đạp cái mũi lên mặt!
Đông Cung Chính gọi thẳng tên Bành Dật:
- Đừng nghĩ Bành gia các ngươi ghê gớm gì, Bành gia các ngươi được bách tộc tôn kính đã là chuyện hôm qua, hiện tại các ngươi đã là mặt trời sắp lặn, le lói sắp tắt! - Ha, Đạp Tinh Thượng Thần lachỗ dựa duy nhất của Bành gia các ngươi đã bị thương nặng không thể xuất thế, dù Đạp Tinh Thượng Thần xuất thế thì sao? Đắc tội Chiến Vương thế gia thì chỉ có con đường chết! Hừ, Kim Qua đại nhân mà xua binh tấn công Bành gia thì Đông Cung thế gia chúng ta sẽ là người đầu tiên hưởng ứng. Ngươi đừng tưởng Bành gia các ngươi mạnh cỡ nào, giờ ai cũng hơn hẳn Bành gia!
Đông Cung Chính cũng xé rách mặt, Đông Cung thế gia vốn định nương thọ yến thăm dò Bành gia, gã xung phong nhận việc.
Mặt Bành Dật xanh mét, Bành Việt biểu tình cực kỳ khó xem, ánh mắt sắc bén. Nếu Bành Việt không phải trưởng bối thì nghe lời chói tai đã giết Đông Cung Chính rồi.
Bành Dật bị lời nói của Đông Cung Chính chọc tức điên, ngực phập phồng liên tục.
Trong khi Đông Cung Chính tiểu nhân đắc chí thì một thanh âm nhẹ nhàng vang lên:
- Chiến Vương thế gia có là gì?
Mọi người nhìn theo hướng phát ra tiếng, người nói chuyện là Lý Thất Dạ. Hắn vẫn nhàn nhã uống rượu ngon, ăn món ngon.
Khi Lý Thất Dạ thốt lời, hắn mới ưu nhã cắt một miếng thịt Bảo Mãng Ngưu, đang nhai kỹ. Lý Thất Dạ rất là nhàn nhã hưởng thụ dùng cơm.