Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
Trong thời gian ngắn ngủi, tinh hoa vạn vật tàn phá Cuồng Thần hung địa bị mảnh đất và trời sao tan vỡ hấp thu.
Khi mặt đất, trời sao hấp thu hết vạn vật tinh hoa, tất cả ánh sáng chậm rãi tan biến, mặt đất và trời sao lại tối tăm.
Mới đầu còn tưởng mặt đất, trời sao không thay đổi gì nhiều nhưng nếu nhìn kỹ thì thấy sương đen tàn phá Cuồng Thần hung địa từ khi nào bị quét sạch.
Mặc dù Cuồng Thần hung địa và trời sao vẫn tĩnh lặng như không có sinh mệnh.
Nhưng sự thật không phải vậy. Nếu ngươi chú ý quan sát sẽ phát hiện sâu trong trời sao lấp lánh ánh sao yếu ớt, ánh sao lúc có lúc không thắp sáng cả bầu trời.
Trên Cuồng Thần hung địa chưa có cây xanh nảy mầm sinh nhánh, nhưng mặt đất khô nứt giờ có nhiều nơi ẩm ướt. Mảnh đất này chậm rãi có lực lượng, tinh hoa của nó, một ngày nào đó sẽ có hạt giống theo gió bay tới đây, cắm rễ nảy mầm. - Quy nguyên đại địa, ngược dòng quá khứ. Đại Đế Tiên Vương đến thế là cùng.
Thánh Lão Lục nhìn cảnh tượng làm gã rung động không nói nên lời, không cách nào dùng bút mực tả tâm tình của gã được.
Đại Đế Tiên Vương cũng có thể dễ dàng làm được dời trời, thay trời đổi đất, xê dịch trời trăng.
Nhưng cái Lý Thất Dạ làm không phải dùng lực lượng của mình thay đổi mặt đất này, hắn không dùng lực lượng vô thượng thay đổi trời sao. Lý Thất Dạ chỉ tố nguyên, bụi về với bụi, đất về với đất, tinh hoa vạn vật từ đâu mà đến thì trở về nơi đó, vạn vật quay về vị trí cũ. Loại thủ đoạn này đã không phải là lực lượng, đây là một loại tố nguyên, một loại trật tự, thiên địa vốn đã có.
Khi Lý Thất Dạ đáp xuống, Thánh Lão Lục khâm phục sát đất, kính ngưỡng ngước nhìn Lý Thất Dạ.
Thánh Lão Lục cảm thán rằng:
- Lòng dạ của lão tổ tông khó người sánh bằng, mấy người chịu dùng luân hồi tuế nguyệt sửa đổi mảnh đất đã chết này?