Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
Lý Thiên Hào thầm cảnh giác Thánh Lão Lục lai lịch không rõ, có năng lực đánh gục Thiên Hoàng Thái Tử, nhưng gã không sợ Thánh Lão Lục, Nam Dương thế gia bọn họ không dễ chọc.
Lý Thiên Hào nói lời đó tràn đầy tự tin, ai kêu gia gia của gã là Thượng Thần làm chi.
- Cầm tiền của người, tiêu tai thay người.
Thánh Lão Lục cười tủm tỉm nói:
- Nếu vị quan gia này có gì bất mãn hãy lây nén vàng sáng lấp lánh ra đi.
Thấy Thánh Lão Lục không chút sợ đe dọa, Lý Thiên Hào hừ lạnh, lạnh lùng liếc đám Lý Thất Dạ, Thiết Thụ Ông.
Lý Thiên Hào âm trầm nói:
- Tề Lâm Đế gia sắp mở đại hội, bấtcứ trò hề nào đều sẽ chết thảm!
Lý Thiên Hào nói xong phất tay áo rời đi.
Nghe lời hăm trước khi đi của Lý Thiên Hào, Thiết Thụ Ông đập chân run, trong phút chốc nặng triu ưu tư, không biết nên vui hay buồn.
Gần đây Tề Lâm Đế gia sẽ tổ chức khảo hạch, ngày tổ chức nguyên Tề Lâm cảnh giới nghiêm, sẽ có đại nhân vật đích thân chủ trì đại hội này.
Bây giờ Lý Thất Dạ gây ra sóng gió to như vậy, đối địch với nhiều truyền thừa đại giáo môn hạ của Tề Lâm Đế gia, lỡ Nam Dương thế gia, Già Nhật môn thổi gió đốt lửa trước mặt Tề Lâm Đế gia thì không chỉ vời kẻ thù lớn cho Lý Thất Dạ, còn làm Thiết Thụ môn thành tro.
Nên Thiết Thụ Ông mới phập phồng lo sợ, hoang mang không biết quyết tâm truy tùy Lý Thất Dạ là pchú hay họa. Lúc này Thiết Thụ Ông đã không có đường lạ chọn, không cần biết là họa hay phúc, mọi thứ của Thiết Thụ môn đều đặt trên người Lý Thất Dạ.
So với Thiết Thụ Ông phập phồng lo sợ thì Thánh Lão Lục rất nhẹ nhàng, khi đám Lý Thiên Hào đi xa gã còn hét to đưa tiễn:
- Quan gia đi từ từ, không tiễn.
Đoàn người Lý Thiên Hào rời đi, Lý Thất Dạ lười biếng nhìn Thánh Lão Lục, bình tĩnh nói:
- Sao ngươi cũng chạy đến Cuồng Thần hung địa?