Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
Mắt Thiên Hoàng Thái Tử tóe lửa, gã hét hướng Thạch Sư Thạch phường có mặt:
- Thạch phường các ngươi đánh giá xem những báu vật của ta đáng gá bao nhiêu?
Thạch Sư Thạch phường nhìn nhau, bọn họ biết Thiên Hoàng Thái Tử đã cuồng cá độ, mỗi người bọn họ thấy hoài dân cờ bạc cá cược đỏ mắt như gã.
Thiên Hoàng Thái Tử yêu cầu, đám Thạch Sư Thạch phường nghiêm túc xem xét giá trị, cuối cùng nói:
- Vị công tử này đánh giá năm trăm vạn Đạo Thiên Hỗn Độn thạch hoàn toàn có thể chấp nhận.
Vị Thạch Sư này đã nói rất khéo, ý là đống báu vật, đạo binh của Thiên Hoàng Thái Tử không đáng giá năm trăm vạn Đạo Thiên Hỗn Độn thạch.
- Không lấy ra nổi một ngàn vạn thì đừng há to mồm.
Lý Thất Dạ ung dung nói:
- Đầu của ta ở đây, nhưng ngươi không ra giá nổi.
Lý Thất Dạ vỗ nhẹ cổ mình.
Mặt Thiên Hoàng Thái Tử lúc xanh lúc đỏ, giờ gã không có bậc thang trèo xuống, gã đã bị thương trên lửa.
Có môt Thạch Sư cố ý nhắc nhở Thiên Hoàng Thái Tử:
- Bằng vào thân phận thái tử có thể mượn Thạch phường năm trăm vạn.
Thạch Sư lên tiếng nhắc nhở Thiên Hoàng Thái Tử tỉnh táo hẳn ra, gã hưng phấn lên. Thiên Hoàng Thái Tử là thái tử Thiên Hoàng quốc, tỷ phu là Tiên Đế, thân phận của gã cao quý không thể tả.
Thiên Hoàng Thái Tử tỏa sáng, tinh thần phấn khởi:
- Năm trăm vạn có là gì? Ta muốn vay năm trăm vạn!
Rầm!
Thiên Hoàng Thái Tử đặt thẻ khách quý hoàng kim lên chiếu bạc, hét to:
- Nhân viên, bản thái tử với danh nghĩa cá nhân mượn năm trăm vạn!
Thiên Hoàng Thái Tử cực kỳ hưng phấn, gã đã cá cược đỏ mặt, y như dân cờ bạc. Thiên Hoàng Thái Tử không thèm suy nghĩ nếu mình thua sẽ có kết cuộc thế nào.
Với Thiên Hoàng Thái Tử, dù gã mượn năm trăm vạn là vinh hạnh của người ta. Người bình thường không mượn nổi năm trăm vạn Đạo Thiên Hỗn Độn thạch,, dù là chủ một giáo chưa chắc có thể mượn từ tay Thạch phường.