Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
Lý Thất Dạ dẫn đám người Trầm Hiểu San rời khỏi chốn này.
Tây thị là chợ lớn nhất thành Tề Lâm, nói chính xác hơn nguyên Tây thị là kiến trúc siêu to, lâu vũ khổng lồ diện tích trăm dặm. Trong kiến trúc lớn đó cửa hàng liên miên không dứt, đếm hoài không hết.
Trong Tây thị rộng trăm dặm, trong ba tầng, ngoài ba tầng tụ tập hàng hóa đến từ ngũ hồ tứ hải. Ở Thanh Châu từng có một câu thế này: không có hàng nào không mua được ở Tây thị, chẳng qua ngươi không có đủ Hỗn Độn thạch.
Tây thị tụ tập hàng hóa đến từ ngũ hồ tứ hải, từ hàng vỉa hè rẻ nhất đến bí kíp vô tượng giá cả kinh thiên đều có thể mua trong Tây thị, miễn túi tiền của ngươi đủ Hỗn Độn thạch là mua được thứ ngươi muốn.
Tây thị cực kỳ rộng lớn, chỗ này bán ra trân bảo đếm hoài không lớn. Ở nơi đây có thể nói là tài phú chảy vào đây hù chết người, đủ khiến bất cứ người nào đỏ mắt.
Nhưng không ai dám quậy trong Thập Tam Châu, càng không người nào dám ép mua ép bán, bởi vì sau lưng Tây thị dựa vào Tầ Lâm đế quốc.
Ai dám gây sự trong Tây thị là pha hỏng việc làm ăn của Tề Lâm Đế gia, tương đương đạp đổ bát cơm, hậu quả không tưởng tượng nổi.
Khi Lý Thất Dạ dẫn đám người Trầm Hiểu San đến Tây thị, Hạ Trần và Trầm Hiểu San bị cảnh tượng trước mắt rung động. Bọn họ như nhà quê chưa thấy quen mặt mới lên thành phố.
Hạ Trần, Trầm Hiểu San đều không phải lần đầu tiên tới thành Tề Lâm, nhưng lần đầu bọn họ đến Tây thị. Nên khi họ tới Tây thị thì tâm tình khó tả.
Đi vào Tây thị, không biết bao nhiêu người thấy rộng biết nhiều bị hàng hóa rực rỡ muôn màu làm hoa mắt. Tu sĩ chưa thấy quen mặt xem trố mắt líu lưỡi, thật lâu khó thể tỉnh hồn từ đống làng mênh mông.
Nhiều tu sĩ xuất thân tiểu môn tiểu phái đi tới Tây thị kiến thức rồi mới thật sự hiểu môn phái của mình nghèo nàn cỡ nào, mới hiểu tài nguyên môn phái mình thiếu thốn biết bao.