Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
Với Thiết Thụ Ông, với Thiết Thụ môn cũng khát vọng có đột phá, không thì Thiết Thụ môn tùy thời bị Tây Đà quốc tiêu diệt, hơn nữa Tây Đà quốc tiêu diệt bọn họ lặng lẽ âm thầm, sẽ không ai hỏi han. Cho nên Thiết Thụ Ông rất nôn nóng muốn có quan hệ với Tề Lâm Đế gia. - Vậy sao?
Mắt Lương Nghĩa Hằng lạnh lùng nói:
- Đúng là hắn đã lớn tuổi, không còn nhiều thời gian. Trở về khuyên nhủ hắn lo chuẩn bị hậu sự đi, miễn cho tử tôn không thể báo hiếu.
Nói đến đây mắt Lương Nghĩa Hằng lộ sát khí.
Thạch Tẩu hoàn toàn biến sắc mặt, Trầm Hiểu San, Hạ Trần cũng đổi sắc. Đây rõ ràng là uy hiếp, cũng có thể nói là sự thật, chỉ cần thời cơ thích hợp thì Tây Đà quốc chắc chắn sẽ giết Thiết Thụ Ông.
Thạch Tẩu cười xòa:
- Ha ha ha! Quận vương nói đùa, nói đùa.
Thạch Tẩu không muốn bàn sâu hơn về việc này, vẫy tay với Trầm Hiểu San, Hạ Trần:
- Các ngươi mau lại đây bái kiến quận vương.
Trầm Hiểu San, Hạ Trần bất đắc dĩ, dù vô cùng không muốn nhưng đành tiến lên phía trước bái lạy.
Lương Nghĩa Hằng không thèm xem Hạ Trần, gã nhìn Trầm Hiểu San đăm đăm.
Lương Nghĩa Hằng chậm rãi nói:
- Thạch lão đầu, các ngươi không biết điều, chẳng lẽ chuyện này phải chờ thái tử bệ hạ mở miệng sao? Trầm cô nương nhà các ngươi nên sớm đưa tới chỗ thái tử bệ hạ. Thôi, để ta nói thay thái tử bệ hạ.
Lương Nghĩa Hằng cười âm trầm:
- Trùng hợp thái tử bệ hạ đang ở thành Lâm Đế, thái tử bệ hạ ra ngoài bên người không có nha đầu hầu hạ. Trầm cô nương qua đó hầu thái tử bệ hạ, rửa chân, ấm giường. Nếu thái tử bệ hạ ân sủng sẽ lâm hạnh cô nương một đêm.
Lương Nghĩa Hằng thốt lời, ba người Thạch Tẩu biến sắc mặt. Đặc biệt là Trầm Hiểu San, mặt nàng đỏ rực, cực kỳ tức giận.
Vù vù vù vù vù!
Một chiếc bình ngọc ném tới đập thẳng vào mặt Lương Nghĩa Hằng, nhưng gã vung ống tay áo.