Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
- Thành Tề Lâm.
Có vài chuyện, một số người lần lượt hiện lên trong đầu Lý Thất Dạ.
Thanh Châu là nơi cư trú lớn thứ hai của bách tộc, trên mảnh đất này từng để lại dấu chân của Âm Nha hắn đây, thành Tề Lâm cũng có dấu chân của hắn.
Nhìn bộ dáng của Lý Thất Dạ, Trầm Hiểu San tò mò hỏi:
- Trước kia thiếu gia từng đến thành Tề Lâm?
Trầm Hiểu San đã thói quen gọi Lý Thất Dạ như vậy, nếu trước kia kêu nàng gọi một phàm nhân như thế sẽ làm nàng thấy khó tin, nhưng bây giờ nàng không hề cảm thấy có chỗ nào không ổn.
Hạ Trần cực kỳ bất mãn với xưng hô của sư tỷ, nhưng sư tỷ cứ nhất định muốn kêu như vậy thì gã cũng đành chịu, chỉ càng ghét Lý Thất Dạ hơn.
Lý Thất Dạ thản nhiên nói:
- Từng đến mấy lần.
Đám người Trầm Hiểu San tất nhiên không biết Lý Thất Dạ để lại sự tích kinh thiên động địa trên mảnh đất này.
Hạ Trần hừ lạnh một tiếng:
- Xì, nói xạo không chớp mắt.
Hạ Trần khinh thường nói:
- Từ Tây Đà quốc đến thành Tề Lâm vô cùng xa xôi, đừng nói phàm nhân như k, dù là tu sĩ bình thường cả đời cũng không thể từ Tây Đà quốc đi tới thành Tề Lâm! Làm ơn đi, lần sau ngươi nói khoác tốt nhất nên ghi giấy trước, đừng để người ta nhìn là biết xạo.
Hạ Trần nói không phải không có lý. Bọn họ từ Thiết Thụ môn xuất phát đến thành Tề Lâm chỉ dựa vào sư thúc Thạch Tẩu dẫn bay đi đã mất thời gian cực dài, nên bọn họ mượn đường của đại giáo, bỏ tiền thông qua đạo môn truyền tống đến gần thành Tề Lâm, không thì bọn họ sẽ mất thật lâu mới đến được. - Sư đệ, không thể nói như vậy.
Trầm Hiểu San cực kỳ tin tưởng lời Lý Thất Dạ nói, nàng bênh vực hắn:
- Tiên sinh học thức vô song, đi đâu cũng được đại giáo thưởng thức. Với tài năng của tiên sinh mượn đường đại giáo đi thông thành Tề Lâm thì e rằng rất nhiều đại giáo đồng ý.