Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
Từ khi Trầm Hiểu San tu đạo đến nay chưa từng có cảm nhận như vậy, đây là lần đầu tiên nàng cảm giác huyền diệu thế này.
Khi Trầm Hiểu San vào trạng thái không minh, Lý Thất Dạ chậm rãi dạy đạo cho nàng:
- Tu đạo, dù cho đi đạo gì cuối cùng đều giống nhau. Thôn Hỗn Độn chi khí, nạp lực lượng Thái Sơ. Đối với một tu sĩ, đièu cơ hội nhất không phải ở chỗ ngươi tu luyện đế thuật vô địch cỡ nào, tu luyện pháp phạt thiên vô song bao nhiêu mà là đạo cơ của ngươi cứng rắn cỡ nào. Không có đạo cơ cứng rắn thì mọi đế thuật chỉ là lâu đài cát.
Đây xem như thù lao Trầm Hiểu San hầu hạ hắn.
- Trên đời có vô số tâm pháp, rất nhiều công pháp, đế thuật càng khiến thế nhân hướng tới. Nhưng nếu bàn về lắng đọng đại đạo thì đế thuật chưa chắc tốt nhất, chẳng qua đế thuật có uy lực lớn hơn công pháp khác, tốc độ tu luyện càng mau, dính đến đạo nghĩa càng tinh diệu. Nhưng trên đại đạo dài dặc, thể hiện ra quý giá lại không phải đế thuật.
Hiếm khi Lý Thất Dạ giảng dạy nghiêm túc như thế, xem như hắn ban cho Trầm Hiểu San một cơ duyên.
- Bàn về công pháp ngày nay, ba tộc Thần, Ma, Thiên không nằm trong vòng tham khảo của chúng ta, hôm nay chỉ nói đến bách tộc.
Lý Thất Dạ chậm rãi nói:
- Trong Thập Tam Châu, nếu hỏi công pháp thích hợp cho bách tộc tu luyện nhất thì đó là Vạn Pháp quyết do Vạn Cốt Tiên Đế sáng chế. Tâm pháp này có thể tế bách tộc, kiêm vạn huyết, dù ngươi là chủng tộc nào, không cần biết ngươi có huyết thống gì đều thích hợp tu luyện tâm pháp này.
Lý Thất Dạ từ tốn nói:
- Tâm pháp này bình thường không có gì lạ, lúc mới tu luyện lạt thếch, tẻ nhạt. Nhưng chính vì nó bình thường nên luôn lắng đọng đạo cơ, đến hậu kỳ mới chính thức bộc lộ uy lực của tâm pháp. Vì vậy muốn đại thành tâm pháp này phải trải thời gian giai đoạn đầu vất vả thời gian dài.