Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
- Cũng như ngươi, trong mắt tu sĩ các ngươi chỉ có công pháp tuyệt thế, chỉ có thiên phú mạnh yếu, rất ít khi dùng mắt mình nhìn thế giới, nhìn nhân sinh, cho nên các ngươi quá ngu xuẩn, bị người ta đồ sát, bị diệt tộc, tất cả không có gì kỳ lạ. - Hừ, nói như vậy, ngươi là thế ngoại kỳ nhân, có bổn sự khó lường?
Trầm Hiểu San hừ lạnh một tiếng, có chút căm giận bất bình, đây là lần đầu tiên nàng đối thoại bình thường với Lý Thất Dạ.
- Ngươi cảm thấy thế nào?
Lý Thất Dạ cũng không tức giận, bình thản nói:
- Ngươi tự nhận ngươi so với sư phụ của ngươi thế nào? Luận thiên phú, sư phụ ngươi thật không bằng ngươi. Ngươi đổi góc độ mà nhìn, nếu có một ngày ngươi lên làm chưởng môn, ngươi tự nhận có thể làm tốt hơn sư phụ của ngươi sao?
Lý Thất Dạ nói như vậy làm Trầm Hiểu San trầm mặc, luận thiên phú nàng cao hơn sư phụ, nhưng mà nếu như nói ngồi lên vị trí của sư phụ, nàng không nhất định làm tốt hơn sư phụ.
Thiết Thụ Ông quản lý Thiết Thụ Môn dù không hưng thịnh quật khởi, nhưng cũng vững vàng an bình, trong tông môn đệ tử trưởng lão đều bội phục hắn, hơn nữa kết giao không ít cương quốc, kết giao không ít bằng hữu, xử lý phân tranh và sự vụ trong tông môn không chê vào đâu được.
Nếu như nói, trong tương lai trên tu hành nàng vượt qua sư phụ, điểm này Trầm Hiểu San thập phần tự tin, nhưng mà nếu như nói muốn nàng thành chưởng môn Thiết Thụ Môn, nàng cũng không cảm thấy mình làm tốt hơn sư phụ. - Ngươi cảm thấy ngươi sư phụ ngu xuẩn không? Hoặc là sư phụ ngươi là người nhu nhược, gặp ai cũng quỳ xuống lè lưỡi liếm giày?
Lý Thất Dạ hỏi Trầm Hiểu San.
- Đương nhiên không phải!
Trầm Hiểu San không cần suy nghĩ, đương nhiên nàng không cho phép ai chửi bới sư phụ của mình, nàng nói ra: