Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
Lý Thất Dạ nói câu này làm Thiết Thụ Ông trợn mắt há hốc mồm, Lý Thất Dạ nói những lời này lộ ra kiến thức uyên bác của hắn, cho dù hắn không phải một tu sĩ, hắn cũng là một phàm nhân thông thái. - Tiên sinh kiến thức uyên thâm, tiểu tu sĩ ta thật xấu hổ, không gì sánh kịp, so sánh với tiên sinh, tu sĩ đời ta thật sự là ếch ngồi đáy giếng.
Lúc này Thiết Thụ Ông ôm quyền với Lý Thất Dạ, tâm phục khẩu phục.
Hiện tại Thiết Thụ Ông khoát khoát tay, bảo Hạ Trần cùng Trầm Hiểu San lui ra, ngay cả đệ tử thân truyền của hắn cũng không nên biết chuyện này.
Sau khi Hạ Trần cùng Trầm Hiểu San lui ra, Thiết Thụ Ông do dự.
Lý Thất Dạ liếc hắn một cái, nhàn nhạt nói:
- Nếu như ngươi không nói, ta cũng không thể giúp ngươi, ta nhìn ra được, ngươi là một chưởng môn đủ tư cách, ngươi cho rằng đây là cơ hội quật khởi của Thiết Thụ Môn.
Thiết Thụ Ông do dự, cuối cùng cắn răng một cái, nhẹ giọng nói:
- Tiên sinh không nên nói ra ngoài, phù văn trên đồ án là tới từ Tề Lâm Đế gia. Tề Lâm Đế gia thường cách một đoạn tuế nguyệt tìm một đám học sĩ có kiến thức hoặc phàm nhân thông thiên văn đi khảo hạch, mỗi lần khảo hạch đều không tiết lộ ra ngoài, đồ án này ta từ chỗ người khác có được.
Nói đến đây Thiết Thụ Ông hết sức cẩn thận, bởi vì sự kiện này truyền đi có thể dẫn tới tai họa diệt môn cho Thiết Thụ Môn, nhưng mà Thiết Thụ Ông có việc cầu Lý Thất Dạ, cho nên dứt khoát đánh cuộc một lần.
Nghe được Thiết Thụ Ông nói thế, Lý Thất Dạ thoáng cái đứng lên, sắc mặt của hắn trầm xuống, trong khoảng thời gian ngắn, Lý Thất Dạ đứng bên cửa sổ, nhìn lên trời và không nói.
Trong khoảng thời gian ngắn Thiết Thụ Ông có chút hãi hùng khiếp vía, nam tử trước mắt là phàm nhân, nhưng mà lúc này hắn có cảm giác tâm thần chấn động, làm cho người ta không dám mạo phạm.