Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
Qua một hồi lâu, Lý Thất Dạ mới chậm rãi xoay đầu lại, nhìn qua Thiết Thụ Ông, từ từ nói:
- Vô sự mà ân cần, không gian tức đạo, nói như vậy ngươi có việc cầu ta.
- Làm càn!
Nam đệ tử của Thiết Thụ Ông tên Hạ Trần nghe Lý Thất Dạ nói thế thì biến sắc, quát lớn.
- Không được vô lễ!
Thiết Thụ Ông quát lui đồ đệ của mình.
Nữ đồ đệ Trầm Hiểu San bất mãn, nói:
- Sư phụ, hắn mở miệng sỉ nhục ngài, ngài cần gì nhịn hắn, một người phàm tục mà thôi, có năng lực gì chứ!
- Lui ra.
Thiết Thụ Ông lập tức quát lui đồ đệ mình, hắn tiến lên, khom người thật sâu, nói với Lý Thất Dạ:
- Đồ đệ của ta chỉ là mắt tục phàm thai, cũng không nhìn được được tuấn tài. Cho nên thỉnh đạo hữu thứ lỗi.
Lý Thất Dạ nhìn Thiết Thụ Ông, bình thản nói:
- Xem bộ dạng thành khẩn của ngươi, ban thưởng ngươi ngồi.
Sau đó hắn vỗ bùn đất nói ra.
Ở đây có chỗ nào ngồi, chỉ có thể ngồi dưới đất mà thooi, mà Thiết Thụ Ông cũng không sĩ diện cãi láo, hắn vung trường bào ngồi xuống.
Nhìn thấy Thiết Thụ Ông bộ dáng chiêu hiền đãi sĩ như thế, Lý Thất Dạ cười rộ lên, nói:
- Ta chỉ là một người phàm tục, ngươi lại gọi ta là cao nhân.
- Hỏa thêu bích chính là nơi hung hiểm, nhiệt độ rất cao, phàm nhân làm sao có thể sống sót đi tới đây. Đạo hữu cho dù là một phàm nhân, lại đi bộ tới đây, có gì mà không được? Thân ở nơi ác liệt thế này, tuy quần áo đạo hữu dơ bẩn, nhưng lại trấn định thong dong. Đủ thấy được lòng dạ đạo hữu hơn người, cho nên cho dù đạo hữu là một người phàm tục, nhất định cũng là kỳ nhân.
Nghe được Thiết Thụ Ông nói thế, Lý Thất Dạ cười rộ lên, vừa cười vừa nói:
- Ngươi đạo hạnh mặc dù nông cạn, nhưng ánh mắt thật độc đáo, bao nhiêu cường giả còn không có phần ánh mắt này của ngươi.