Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
Tuy hỏa thêu bích là một nơi hoang vu, nhưng hố trời rất náo nhiệt, bình thường nhiều người tới đây quan sát lạc ấn, thậm chí ngộ đạo cũng không ít.
Trong hố trời có không ít tu sĩ quan sát lạc ấn, có tu sĩ ngồi trong hố trời cảm thụ hỗn độn chi khí, Thái Sơ chi lực, cũng có tu sĩ đau khổ suy tư, muốn cởi bỏ ảo diệu của lạc ấn, cũng có người đứng trên bầu trời, bao quát cả hố trời, quan sát chỉnh thể của chúng.
Bởi vì Thanh Châu chính là châu lớn, cho nên tu sĩ Nhân tộc, Thạch Nhân, Mị Linh xuất hiện không ít.
Đương nhiên cũng có tu sĩ thần, ma, thiên tam tộc ở đây quan sát.
Thời điểm Lý Thất Dạ đã đến, trên không trung có một người trẻ tuổi quan sát hố trời, hắn cũng đang nghiên cứu hố trời, mi tâm của người trẻ tuổi có đồ án quyền trượng.
Người trẻ tuổi kia xuất thân từ Thiên tộc, mà đồ án quyền trượng trên mi tâm là tượng trưng cho tộc của hắn.
Đương nhiên không phải tộc nhân nào cũng có đồ án quyền trượng, nói như vậy, phàm nhân Thiên tộc không có đồ án này, chỉ có tu sĩ đạt tới cảnh giới nhất định, huyết thống trong người nồng đậm tới mức nhất định thì đồ án mới hiện ra. Hoặc nói Thiên tộc xuất thân cao quý, vừa ra đời đã có đồ án quyền trượng.
Sau khi Lý Thất Dạ đi vào hố trời, nhìn qua lạc ấn thần bí các nơi, hắn ngẩng đầu nhìn bầu trời, ánh mắt của hắn nhìn vào sâu trong bầu trời, ánh mắt của hắn dường như xuyên qua thời không. - Lão tặc thiên!
Cuối cùng nhất Lý Thất Dạ thè lưỡi liếm bờ môi khô nứt.
Lý Thất Dạ đi vào đây, hắn tìm kiếm một cái hố trời, sau đó trực tiếp nằm trong đó, hắn nằm đó nhìn lên bầu trời.
Lý Thất Dạ nhìn bầu trời không chớp mắt, dường như bầu trời có sự vật xinh đẹp.
Cứ như vậy, Lý Thất Dạ nằm mấy ngày mấy đêm, nằm không nhúc nhích, có chút tu sĩ cường giả nhìn thấy hắn nằm không nhúc nhích, còn tưởng rằng hắn chết, khi thấy Lý Thất Dạ mở mắt, bọn họ mới biết được Lý Thất Dạ còn sống. - Ngươi một phàm nhân nằm ở chỗ này giả chết làm gì, đừng có làm mọi người bẩn mắt.