Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
Thiên Mệnh là tượng trưng cho vô địch, mỗi thời đại chỉ Tiên Đế mới có được. Vô số thiên tài cường giả vạn cổ đến nay theo đuổi lực lượng, trăm ngàn vạn năm qua bao nhiêu người cho rằng có Thiên Mệnh là sở hữu hết thành. Trong lòng biết bao thiên tài, cường giả xem Thiên Mệnh là tất cả của họ.
Nhưng hôm nay với Vạn Cổ Đệ Nhất Đế thì Thiên Mệnh chỉ là điểm xuyết, Thiên Mệnh chẳng qua là điểm xuyết! Sự thật này rung động lòng người biết bao, khiến tinh thần người rúng động biết mấy.
Thiên Mệnh chỉ là điểm xuyết, nếu chuyện này xảy ra trước kia thì ai cũng thấy khó tin, rất khó tưởng tượng. Nhưng giờ phút này nhìn Thiên Mệnh trở thành điểm xuyết, mọi thứ diễn ra tự nhiên, thật bình thường.
Như thể thế giới này không có kỳ tích đối với Vạn Cổ Đệ Nhất Đế, những gì xảy ra trên người hắn đều rất bình thường.
Nhìn pháp tắc đã trở nên lấp lánh, nhiều người nghẹt thở. Một Thiên Mệnh chỉ khiến một pháp tắc sáng tỏ nghĩa là muốn mười hai các vị sáng rực cần mười hai Thiên Mệnh.
Người nghĩ thấu điều này lòng nghẹt thở. Mười hai Thiên Mệnh là thứ khiến người không thể tưởng tượng, nếu một người có mười hai Thiên Mệnh thì sẽ là kết quả thế nào? Sẽ trở thành tồn tại ra sao?
Dù là tồn tại cổ xưa như Huyết Ngưu Thần Ma, Tiên Lão cũng nghẹt thở.
Hoàng Long, Bá Hổ là người biết hàng, bọn họ biết điều này có ý nghĩa gì. Dù bọn họ không biết lai lịch ba đại đạo, mười hai pháp tắc, nhưng nhìn một Thiên Mệnh chỉ có thể thắp sáng một pháp tắc liền hiểu sẽ có kết quả thế nào. - Đã tới lúc chư đế chúng thần run rẩy, bọn họ nên run đi. Cửu Giới uấn nhưỡng một Thiên Mệnh đã cực kỳ quý giá, nếu để hắn thắp sáng mười một pháp tắc khác thì trên Đệ Thập giới cần bao nhiêu Thiên Mệnh để thắp sáng?
Hoàng Long chậm rãi nói: