Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
Cố Tôn cười nói:
- Nếu ta là đệ tử của đại nhân thì sẽ làm đại nhân mất mặt. Ta học không bằng đại nhân một phần mười, dù đại nhân không thấy mất mặt thì ta cũng không muốn ôm đùi, tránh cho làm rớt danh tiếng của đại nhân.
Cố Tôn không nói khiêm tốn, gã nói thật lòng. Lý Thất Dạ dyạ ra đệ tử ai nấy đều mạnh hơn Cố Tôn, Minh Nhân Tiên Đế, Hồng Thiên Nữ Đế, Tiên Đế tuyệt đỉnh trên đời, có thể tiếu ngạo cửu thiên thập địa. Tuy Cố Tôn là một trong mười thiên tài vạn cổ, có tạo hóa, mưu lược hơn người nhưng không dám tự xưng là đệ tử của Âm Nha.
Lý Thất Dạ lắc đầu, tiếc nuối nói:
- Đáng tiếc thiên phú của ngươi.
- Trên đời luôn có chuynẹ không theo ý người, đại nhân thấy có đúng không?
Cố Tôn cười nói:
- Ta không hối hận đối địch với đại nhân, dù đại nhân cho ta chọn lại thì ta vẫn là trời sinh phản cốt. Nếu ta thành đệ tử của đại nhân, đi theo đại nhân tu đạo tôi luyện, cuối cùng trở thành Tiên Đế thì cô đơn, buồn tẻ biết bao. Dưới tay đại nhân không thiếu Tiên Đế, dù ta trở thành Tiên Đế cũng không thể kinh diễm như Nữ Đế, không thể sừng sững như Minh Nhân Tiên Đế.
Cố Tôn rộng rãi, cười thoải mái:
- Với ta thì không hối hận đối địch với đại nhân, đó là thú vui trong đời ta. Nếu không có khiêu chiến như đại nhân thì đời người thật cô đơn. Đương nhiên trong lòng đại nhân thì ta không xứng làm đối thủ, đại nhân muốn nghiền nát ta cũng không cần hôm nay. Tài trí của ta chỉ như con nít trong mắt đại nhân. - Đúng vậy!
Lý Thất Dạ chậm rãi gật đầu nói:
- Chỉ có thể nói thời gian không giúp ngươi. Ngươi có thiên phú, có quyết tâm, chỉ thiếu thời gian. Không có tích lũy năm tháng lâu dài, không có học thức uyên bác mênh mông sẽ khiến kế mưu của ngươi ỏng manh. - Đại nhân dyạ chí phải.