Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
Trong khoảnh khắc này ba người Cố Tôn, Nhân Hiền Đế Hậu, thanh long chiếm một góc thành hình tam giác. Cả ba kiềm chế nhau, ai ra tay trước sẽ bị công kích.
Nhân Hiền Đế Hậu mở miệng nói:
– Thả ngô nhi, tha cho ngươi khỏi chết!
Nhân Hiền Đế Hậu uy nghiêm vô thượng, có tư thế hiệu lệnh cửu thiên, cường giả như Cố Tôn cũng không lọt vào mắt nàng.
Cố Tôn không giận Nhân Hiền Đế Hậu, ngược lại cười tươi nhàn nhã nói:
– Đế Hậu, ta không có địch ý với Phi Tiên giáo các người, ta chỉ dùng phép khích tướng. Không dùng chút thủ đoạn e rằng Đế Hậu sẽ không xuất hiện. Đế Hậu đã hiện thân thì dễ bàn rồi, ta có thể thả đé tử, có thể giải độc Mâu Tiếu cho Phi Tiên giáo, ta chỉ có một điều kiện.
Ánh mắt Nhân Hiền Đế Hậu sắc bén:
– Chưa đến lượt ngươi bàn điều kiện với ta!
Mắt phượng lóe tia sáng, khí thế bức người, Đế Hậu trấn áp.
Nhân Hiền Đế Hậu nói:
– Hiện tại thả ngô nhi còn kịp, nếu không sẽ diệt Trấn Thiên Hải thành ngươi!
– Đế Hậu, đừng lãng phí thời gian của hai chúng ta.
Cố Tôn cười lắc đầu nói:
– Không thể phủ nhận Đế Hậu rất mạnh, ta đoán đếh ậu có thực lực đối kháng Tiên Đế, không chừng từ chỗ Cổ Minh có được thủ đoạn ngang ngửa Tiên Đế. Nhưng Cố Tôn ta không sợ Đế Hậu, ta từng tiếp xúc người khủng bố còn hơn đếh uậ chứ nói gì là Đế Hậu?
Nói đến đây con ngươi Cố Tôn co rút chậm rãi nói:
– Bây giờ Đế Hậu và ta ở trên một chiếc thuyền, Đế Hậu là người thông minh, biết ai là bằng hữu ai là kẻ thù. Hiện tại ta chỉ muốn hắn, những cái khác thuộc về Đế Hậu.
Nhân Hiền Đế Hậu liếc Lý Thất Dạ trong phong ấn, mắt phượng lóe tia sáng lạnh lộ ra sát khí đáng sợ. Nhân Hiền Đế Hậu biết người trong phong ấn là tồn tại thế nào, mục tiêu nàng theo đuổi cả đời là giết người như thế.