Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
- Trốn đi.
Lý Thất Dạ nhìn Cố Tôn, cười nói:
- Như ngươi đã nói, ta không vội giết ngươi, bây giờ ngươi hãy trốn đi. Ta muốn nhìn xem ngươi còn đòn sát thủ gì, nhưng đừng làm ta thất vọng. Nếu ngươi tiếp tục sử dụng thủ đoạn nhỏ thế này thật khiến người thất vọng.
Cố Tôn không ngạc nhiên khi Lý Thất Dạ tha cho, chắp tay cười nói:
- Đa tạ đại nhân, trên đời này ngươi hiểu ta nhất vẫn là đại nhân.
Lý Thất Dạ thản nhiên nói:
- Được rồi, đừng nói nhiều lời buồn non nữa. Có đòn sát thủ gì cứ lây ra hết, ta biết ngươi còn giấu bài tẩy, một số hậu chiêu chưa dùng.
Cố Tôn cười nói:
- Ta sẽ hết sức, hy vọng đòn sát thủ của ta không khiến đại nhân thất vọng, không thì phụ lòng đại nhân xem trọng ta.
Nói xong Cố Tôn lắc người nháy mắt vượt qua lĩnh vực không gian rời đi.
Lý Thất Dạ cất bước:
- Nơi này không có việc gì.
Trước khi đi Lý Thất Dạ phất tay hướng cửu đại Hải Vương:
- Các ngươi có thể tiếp tục trần phong. A, quên nói cho các ngươi, lão đầu tử Tinh Kê Tiên Khoáng nhớ các ngươi, muốn tiếp tục ở lại đây hay trở lại thụ phạt tùy các ngươi tự quyết định.
Lý Thất Dạ nói xong biến mất, đuổi theo Cố Tôn.
Ngày xưa cửu đại Hải Vương lén trốn ra từ Tinh Kê Tiên Khoáng không phải Tinh Kê không biết, tồn tại cường đại như Tinh Kê còn lâu mấy vãn bối mới trốn ra được.
Tinh Kê biết cửu đại Hải Vương tốn ra nhưng cố ý thả bọn họ đi.
Vì vnã bối Tinh Kê Tiên Khoáng bọn họ vừa sinh ra đã không được phép bước vào Tiên Khoáng nửa bước. Huynh đệ cửu đại Hải Vương luôn muốn chạy ra xem thế giới bên ngoài nhưng trưởng bối không cho phép, bọn họ lén lút mấy lần mà không thành công.
Sau đó Tinh Kê không đành lòng, mở một con mắt nhắm một con mắt mặc cho chín người tốn ra tiên khoáng. Nếu không thì chín vãn bối đừng hòng bước ra tiên khoáng nửa bước.