Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
– Thứ này chỉ có thể uy hiếp.
Lý Thất Dạ nhẹ lắc đầu nói:
– Mặc cho uy lực của nó lớn cỡ nào, nó mà ra là mọi người xong đời hết. Đừng nói không đến lúc bất đắc dĩ, dù trong thời đại tuyệt vọng nhất cũng không thể dùng. Nó mà ra thì mọi thứ không ý nghĩa, tất cả không còn. Ta cầm giữ nó chỉ chơi uy hiếp, đánh cược tự tin, xem ai bình tĩnh hơn. Người chịu đựng được là ổn, đạo tâm ổn định là người có thể cười vào phút cuối.
Nói đến đây Lý Thất Dạ nhìn các đại đạo chảy:
– Vì vậy ta cần lực lượng thật sự, cần lực lượng vượt trên tất cả, không thể chơi uy hiếp, có như thế ta mới đứng cuối cùng trong trận chiến tận cùng thế giới. Thiên Mệnh đó chỉ là điểm xuyết trước lực lượng kia.
Dư Thái Quân, Trấn Thế Chân Thần lặng im. Cường đại cỡ như bọn họ cũng không thể tưởng tượng lực lượng này mạnh đến mức nào. Hưng hai người từng gặp người Tiên Đế, biết Tiên Đế mạnh tới mức nào. Đặc biệt Tiên Đế bùng nổ Thiên Mệnh thì siêu khủng bố.
Nhưng hiện tại Lý Thất Dạ truy cầu lực lượng mà so sánh thì Thiên Mệnh chỉ là điểm xuyết, sự cường đại đã vượt sức tưởng tượng của họ.
Trấn Thế Chân Thần cảm thán rằng:
– Chỉ tiếc thuộc hạ không thể chứng kiến phong thái độc chiếm vạn cổ của đại nhân.
Lý Thất Dạ cười nhìn bầu trời xa xăm, chậm rãi nói:
– Đôi khi không thấy là một loại hạnh phúc, thắng thì lanh lảnh Càn Khôn, nếu thua thì không tưởng tượng nổi.
Trấn Thế Chân Thần, Dư Thái Quân lặng im nghe. Bọn họ không dám tưởng tượng trận chiến tương lai xa xôi, không muốn nghĩ nhiều. Bọn họ là người trải qua chiến tranh, biết chiến tranh đẳng cấp này tàn nhẫn gấp vô số lần so với chiến tranh tàn khốc nhất bọn họ trải qua trong đời.
Thiên Mệnh sắp thành, tất cả tu sĩ Cửu Giới rất hưng phấn. Với nhiều tu sĩ thì rốt cuộc bọn họ đã chờ được giây phút này. Vô số tu sĩ, rất nhiều đại giáo cương quốc hăng hái hăm hở.