Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
Trong ao nước nhỏ này có một cái bình ngọc, bình ngọc này có phong cách cổ xưa, ôn nhuận như ngọc, dường như bình ngọc này là bảo ngọc tạo thành, toàn thân của nó hồn nhiên thiên thành, không có chút khiết điểm nào cả.
Nhưng bình ngọc này nằm trên mặt nước, nó hoàn toàn không chìm xuống, càng thêm quỷ dị là nước ao lại bò vào trong bình ngọc. Cuối cùng chậm rãi tiến vào bình ngọc.
Hoặc có thể nói, đây không phải bò lên bình ngọc. Mà là tia nước nhỏ đang chảy vào trong bình ngọc này.
Cảnh tượng này thập phần quỷ dị. Nhưng chuyện này xảy ra rất tự nhiên và vô cùng chân thật.
Nhìn thấy tất cả những chuyện này, Lý Thất Dạ nhàn nhạt nói:
- Tịnh Thì thủy tinh, thì ra ngươi đến đây không phải lấy bảo vật, mà là tinh lọc bản thân của mình.
- Ngươi cũng biết Tịnh Thì thủy tinh.?
Nữ tử trong vải vàng cảm thấy ngoài ý muốn, giật mình hỏi.
Lý Thất Dạ cười cười, nói ra:
- Trên đời này có đồ vật ta không biết cũng không nhiều. Tịnh Thì thủy tinh thứ này có thể nói quá cổ xưa, truyền thuyết loại thủy tinh này là một loại nham thạch vào thời kỳ thiên địa sơ khai, cực kỳ hiếm thấy. Nó chỉ tồn tại trong cực hạn của chủ mạch, thế nhân rất khó tìm kiếm, chớ đừng nói là đào móc nó ra.
Nói đến đây, Lý Thất Dạ nhìn bức tường thủy tinh bốn phía, nói:
- Thạch thất trước mặt hồn nhiên thiên thành, chưa tạo hình, cả thạch thất đeoè do Tịnh Thì thủy tinh trúc cấu mà thành. Quan trọng hơn nó tự thành nhất thể, thoát ly thời gian, sau trong không gian nhị nguyên, độc lập với thời gian cùng không gian bên ngoài, địa phương này gọi là Tịnh Thì không gian cũng không đủ.
Sau đó Lý Thất Dạ nhìn nữ tử trong vải vàng một lát, nhàn nhạt nói:
- Thì ra các ngươi đã từng động tay động chân qua, tuy không cải biến nơi này, nhưng lại tập trung không gian cùng thời gian của nó, hành động này biến nó thành tiết điểm không gian độc lập, cho nên mặc kệ đại thế biến hóa thế nào, bất kể thay đổi bao nhiêu kỷ nguyên, nơi này vẫn tồn tại. - Hừ, ngươi biết không ít nha.