Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
"Phanh" một tiếng, tứ thúc lại vỗ bàn, chén rượu bay lên, lớn tiếng quát:
- Đó là ngươi tự tìm đường chết.
- Khách quan. Muốn ăn muốn uống, ta hoan nghênh, muốn đánh đi ra ngoài đánh.
Nhìn thấy chén rượu rơi vỡ trên mặt đất, lão nhân vội vàng ôm, hắn vội vàng nói với tứ thúc.
Tứ thúc nhìn qua lão nhân, tiện tay ném ra một thỏi hoàng kim, nói ra:
- Lão đầu, cầm đi đi, những thứ vỡ nát cứ tính cho Dư gia chúng ta.
Lão nhân nhìn tứ thúc, ôm bát đũa không nói, mà tứ thúc cho rằng hắn ngại ít, lại ném ra hai đĩnh hoàng kim, phân phó một câu:
- Tiền này cầm đi dưỡng lão, đầy đủ ngươi sống qua nửa đời, không cần phải mở quán rượu đâu.
Lão nhân thu hồi hoàng kim, không có lên tiếng nữa, sau khi tới quầy chưởng quầy, ngồi ở chỗ kia, giống như tránh họa.
- Tiểu bối, hiện tại nên tính toán nợ nần.
Thấy lão nhân trốn đi, tứ thúc nhìn Lý Thất Dạ kêu to.
- Nên tính toán rồi.
Lý Thất Dạ tươi cười, hắn uống một chén rượu sau đó cười nói.
Tứ thúc lạnh lùng nói:
- Ngươi bây giờ nhận sai còn kịp, nếu bổn tọa ra tay, tự tay tháo tay chân ngươi ra.
- Có ý tứ, được rồi. Ngươi ra tay đi, ta muốn xem ngươi học được bao nhiêu bổn sự của Dư gia.
Lý Thất Dạ vừa cười vừa nói.
Lý Thất Dạ ngồi tại chỗ, cũng không thèm động đậy một chút, bộ dáng này làm tứ thúc tức giận đỏ mặt.
Tại Bắc Uông Dương, không ai không kiêng kỵ Dư gia ba phần, chớ nói chi là tại thành Phong Văn, hiện tại vãn bố trước mặt xem thường hắn, chuyện này hắn sao có thể nuốt trôi cục tức đi được. - Tiểu bối, ta thay trưởng bối của ngươi giáo huấn ngươi một lần!
Tứ thúc giận dữ, quát một tiếng, chụp thẳng vào Lý Thất Dạ.
"Răng rắc" một tiếng, tứ thúc chưa nói xong đã nghe có tiếng xương cốt đứt lìa vang lên.
- Ah!
Tứ thúc kêu thảm thiết, máu tươi văng tung tóe, một cánh tay của tứ thúc bị Lý Thất Dạ kéo đứt.