Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
Lão nhân này thanh thần quắc thước, tuy trên mặt đầy nếp nhăn, nhưng đường cong trên gương mặt rất kiên nghị, dường như đường cong là do đao gọt ra.
Lão nhân này cuốn rúc trong quầy, hình như đang ngủ, hắn ngủ rất yên tĩnh, giống như chuyện bên ngoài không quan hệ tới hắn.
Nhìn thấy quán rượu nhỏ như thế, Khổng Tước Minh Vương cũng không biết nên nói cái gì mới tốt, trước kia tiến vào trong quán rượu này, nàng còn tưởng rằng bên trong có thiên địa khác, thì ra nàng sai rồi.
Lúc này, Lý Thất Dạ đứng trước quầy, nhẹ nhàng gõ mặt bàn, nhàn nhã nói:
- Khách đến thăm người.
Nghe có âm thanh gõ bàn của Lý Thất Dạ, lão nhân đang ngủ cũng tỉnh lại, hắn chậm rãi mở mắt ra, đôi mắt hắn rất mờ, thời điểm mở mắt ra quan sát Lý Thất Dạ, hắn dường như muốn nhìn kỹ Lý Thất Dạ, mà đôi mắt lúc nào cũng mở ra nhưng vẫn không thể nhìn kỹ Lý Thất Dạ, hắn lại dụi dụi mắt. - Thế nào, trên mặt ta nở hoa sao?
Thấy lão nhân xoa xoa hai mắt, Lý Thất Dạ cười rộ lên, nhàn nhã vừa cười vừa nói:
- Chẳng lẽ là nói, ta lớn lên còn đẹp hơn cả mỹ nhân.
Lão nhân trầm mặc một lát, sau đó hắn hữu khí vô lực nói:
- Khách quan, ngươi cần chút gì nào?
- Ai, cho một bình rượu lâu năm, một phần đậu hồi hương.
Lý Thất Dạ phân phó một tiếng, sau đó tìm ghế ngồi xuống.
- Vâng!
Lão nhân hữu khí vô lực ứng một tiếng, sau đó hắn đi vào trong hậu đường, bên trong có động tĩnh vang lên.
Khổng Tước Minh Vương hoàn toàn không rõ, không biết Lý Thất Dạ tới nơi này làm gì, nàng hiếu kỳ dò xét quán rượu này vài lần.
- Tốt, đừng nhìn, ngồi xuống uống rượu đi.
Lý bảy nhận thức vỗ vỗ cái ghế bên người, nói với Khổng Tước Minh Vương một tiếng.
Khổng Tước Minh Vương không nói thêm cái gì, cũng ngồi cạnh Lý Thất Dạ.
Sau một lát, lão nhân lấy ra một bầu rượu, bưng một đĩa đậu hồi hương, đặt lên bàn, nói ra: