Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
Nếu thật có ngày như vậy, có ý nghĩa cửu giới đã bị hắc ám bao phủ, giống như năm đó Cổ Minh thống trị khắp cửu giới.
Cuối cùng Lý Thất Dạ lại quay trở về thành Minh Châu, thời điểm Lý Thất Dạ trở lại tiểu viện, lão nhân không còn tiếp tục quét lá rụng, lúc này hắn nằm trên ghế đại sư hút thuốc, phơi nắng, thân thể lười biếng, có cảm giác thích ý và thoải mái không nói nên lời.
Thời điểm lão nhân này lười biếng nằm phơi nắng, dường như hắn đang cố hưởng thụ hết thời gian không còn nhiều của mình, hưởng thụ nhân sinh đã bước vào thời điểm hoàng hôn.
Nhìn bộ dáng hết sức thoải mái của lão nhân này, trong lòng Lý Thất Dạ cảm khái thở dài một hơi, hoặc là có một ngày hắn già, không biết còn còn tâm tính tiến mãi không lùi hay không, có thể nằm phơi nắng hưởng thụ thời gian tuổi xế chiều.
Lý Thất Dạ cũng đi quất rầy lão nhân này, hắn rời đi trong vô thanh vô, lúc hắn khép cửa lại, thời điểm hắn rời đi, hắn nhìn qua hai câu tùng năm xưa hắn trồng, cảm khái thở dài.
Sau khi Lý Thất Dạ rời khỏi tiểu viện, hắn cũng không tiếp tục dừng lại tại thành Minh Châu, mà là rời khỏi thành Minh Châu.
Minh Châu Giang Chử có hơn vạn hòn đảo, đa số hòn đảo đều có người ở lại, cũng có một ít hòn đảo không có người nào.
Phía nam Minh Châu Giang Chử có không ít hòn đảo bị hoang phế, lúc này Lý Thất Dạ đi vào một hòn đảo phía nam, hòn đảo này là đảo hoang.
Lý Thất Dạ đứng trên đá ngầm, tùy ý nhìn sóng biển vỗ vào đá ngầm, hiện tại Lý Thất Dạ đưa mắt nhìn qua phương xa.
Lý Thất Dạ đang chờ, hắn vượt qua thời không, chờ đợi đồ vật kia hàng lâm.
Qua thật lâu, Lý Thất Dạ mới thu hồi ánh mắt, nhàn nhạt nói:
- Đi ra đi, ngươi cũng theo ta thật lâu rồi, từ thành Minh Châu vẫn theo tới tận nơi đây.
Lý Thất Dạ dứt lời, trên đá ngầm cách đó không xa có một người xuất hiện, một bóng người xinh đẹp động lòng người, đây chính là thành chủ thành Minh Châu, Khổng Tước Minh Vương!