Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
Đối với nam tử trung niên mà nói, Hắc Long Vương là tồn tại chí cao, trong suy nghĩ tất cả người Trấn Thiên Hải thành, địa vị Hắc Long Vương là không ai bằng.
Hiện tại Lý Thất Dạ lại nói thiên phú Cố Tôn cao hơn Hắc Long Vương, chuyện này làm cho nam tử trung niên không cách nào tiếp nhận được.
Lý Thất Dạ cười rộ lên, nói ra:
- Thiên phú cao, không có nghĩa là tất cả, muôn đời đến nay, người có thiên phú tuyệt cao đâu phải ít, thậm chí có người một thân là tiên cốt, cuối cùng thì như thế nào? Cũng không phải nói, thiên phú vô song thì có thành tựu tuyệt thế.
Nói đến đây, Lý Thất Dạ dừng một chút, nói ra:
- Thành tựu cả đời Hắc Long Vương không phải vì hắn thiên phú cao bao nhiêu, mà là đạo tâm của hắn kiên cường bao nhiêu! Chỉ có người đạo tâm kiên định như hắn, sau khi trải qua vô số trắc trở mới có thể theo sống qua thời đại này tới thời đại khác, thành tựu chí cao vô thượng. Hắc Long Vương làm cho người ta kiêu ngạo, không phải thiên phú hắn cao bao nhiêu, mà là tâm truy cầu với đại đạo của hắn rất cao.
Sau khi nghe Lý Thất Dạ nói như vậy, nam tử trung niên cái hiểu cái không, cũng gật đầu.
Thời điểm nam tử trung niên thất thần nghe Lý Thất Dạ nói chuyện cả buổi, Lý Thất Dạ vừa cười vừa nói:
- Trở về đi, các lão nhân trong thôn của ngươi sẽ trở về, chỉ là chuyện sớm muộn mà thôi.
Nói xong, hắn thân ảnh lóe lên, hắn cũng biến mất.
Thời điểm này nam tử trung niên phục hồi tinh thần lại, đành phải nhẹ nhàng thở dài một hơi, lúc này hắn chỉ có thể âm thầm cầu nguyện, hy vọng các lão tổ bình an trở về trong thôn Lý Thất Dạ lóe lên rồi biến mất, hắn vừa rời đi, mặc dù nói hắn rời khỏi thôn Tiểu Hải, nhưng mà hắn vẫn ở trên hòn đảo này.
Giờ này khắc này, Lý Thất Dạ ngồi trên khối đá ngầm, ngồi xếp bằng, hắn ngồi lẳng lặng nhìn qua nước biển vỗ vào đá, tùy ý để bọt nước bắn tung tóe lên người.