Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
Lời này đã chạm vào nổi đau trong lòng Văn Nhân Lục Nhị, nàng cũng biết, bí mật trong đó không thể nói ra được.
- Một câu, cho dù dẹp loạn chuyện này, con gái của ngươi vĩnh viễn không có cơ hội xuất đầu, cho dù chuyện này trôi qua, Văn Nhân thế gia có thể thu tha cho ngươi, nhưng con gái của ngươi vĩnh viễn đều là con hoang, cả đời này của nàng chỉ là phàm nhân mà thôi, đời này của nàng cũng chỉ vượt qua trong ánh mắt khác thường của kẻ khác.
-... Cho dù ngươi có cơ hội mang theo con gái rời khỏi Văn Nhân thế gia, con gái của ngươi thì sao? Nàng cứ như vậy đi theo ngươi cả đời sao? Không biết mình phụ thân là ai, cho dù biết rõ cũng không dám nhận phụ thân mình? Lý Thất Dạ nhàn nhạt nói.
Văn Nhân Lục Nhị thật sâu hô hít một hơi, ngẩng đầu lên, nói ra:
- Ta biết rõ, tất cả sai lầm là do bản thân ta mà ra, là ta liên lụy tới nàng. Nhưng mà Văn Nhân thế gia cuối cùng là nhà của ta, cũng là nhà của phụ thân nàng, nếu có cơ hội, bất luận là ta hay là phụ thân nàng, tất cả không tiếc giá nào đi giữ gìn Văn Nhân thế gia! - Ta biết rõ.
Lý Thất Dạ nhàn nhạt nói:
- Nhưng con gái của ngươi có duyên với ta, ta cũng không hy vọng nàng cả đời bị người ta mắng con hoang, cũng không hy vọng cả đời nàng sẽ cúi đầu sống cả đời trong Văn Nhân thế gia, cho nên ta cho nàng một cơ hội. - Ta không rõ ý của Lý công tử.
Văn Nhân Lục Nhị ngây ngốc hỏi thăm.
- Đây là tạo hóa của nàng.
Lý Thất Dạ chậm rãi nói ra:
- Nhưng mà ngươi không biết giá trị con gái của mình mà thôi, ngươi không biết tiềm lực con mình.
- Thế nhưng mà ——
Văn Nhân Lục Nhị nói:
- Nếu như công thẩm, đối với ai cũng không có chuyện tốt, chỉ sợ sẽ hủy tất cả mọi người, có thể cười đến cuối cùng chỉ sợ là Dương Ưng quốc!
- Chỉ có ta mới là người cười cuối cùng.