Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
Nói đến đây, hai mắt Lý Thất Dạ trở nên thâm thúy, lạnh lùng nói:
- Đối với trời xanh mà nói, đối với trên chín tầng trời mà nói, chúng ta tính toán là cái gì, chỉ là con kiến hôi mà thôi. Cửu giới chết sống, đối với chúng chỉ là đánh rắm mà thôi! Cho nên, cuối cùng nhất, cửu giới vẫn do chúng ta thủ hộ, vẫn do chúng ta duy trì. - Thế gian chỉ đơn giản như vậy, thế gian, chưa từng tồn tại chúa cứu thế, sẽ không tồn tại thần thủ hộ! Sinh linh cửu giới có vận mệnh của mình, dựa vào chính mình đi cố gắng, dựa vào bản thân liều ra con đường sống, sẽ không dựa vào chúa cứu thế, không nên mong chờ thần thủ hộ, bản thân mình nên tự cường. - Tại sao là chúa cứu thế, tại sao là thủ hộ thần! Cứu thế, không phải dựa vào đáng thương đổi lấy, không phải dựa vào nhân từ đổi lấy, lại càng không dựa vào thương tiếc đạt được, mà là dựa vào tính mạng của các chiến sĩ đổi lấy, là dựa vào máu tươi bản thân kiếm được, cho nên, thế gian, chưa từng có chúa cứu thế, chưa từng có thần thủ hộ!
Nói xong lời cuối cùng, Lý Thất Dạ cũng dừng một hồi.
Nghe Lý Thất Dạ nói cả buổi, đám người Thiên Thủy hải thần lâm vào trầm mặc thật lâu.
- Thế gian, chưa từng tồn tại cứu thế.
Cuối cùng, Lý Thất Dạ nhìn qua bọn người Thiên Thủy hải thần, vừa cười vừa nói:
- Mà các ngươi, chính là dũng sĩ Hải Yêu, chính là tiên hiền Hải Yêu! Nếu như tương lai Hải Yêu có thể quang minh, cần dựa vào máu của các ngươi đánh đổi, cần dựa vào mạng các ngươi tranh thủ, cũng không dựa vào giao dịch. Giao dịch với ta hay giao dịch với Cốt Hải cũng chỉ là bắt đầu mà thôi, muốn kết cục, như vậy nhất định cần phải dùng máu và mạng các ngươi đánh đổi! Chỉ đơn giản như vậy. - Đại nhân nói những lời này, chúng ta đã hiểu!
Thiên Thủy hải thần trịnh trọng gật đầu, nói ra:
- Chúng ta sẽ dùng máu tươi và tính mạng của mình đánh đổi một tương lai cho Hải Yêu, sẽ chấm dứt trận tai nạn này!
- Ta biết rõ các ngươi đã chuẩn bị tốt, nhưng mà người đời không nhớ dũng sĩ, không nhớ tiên hiền, hậu đại chỉ biết có Tiên Đế, có hải thần, thậm chí là hoành kích Tiên Đế, làm gì có ai nhớ dũng sĩ và tiên hiền chứ?
Nói lời này, Lý Thất Dạ cười nhạt.
- Cứ theo thế nhân mà thôi.
Chân Vũ hải thần cũng rộng rãi, vừa cười vừa nói:
- Chúng ta làm tất cả cũng không cần hậu đại ghi khắc tế bái cía gì.
- Kỳ nữ tất hữu kỳ phụ chi phong! (con gái có phong cách của cha)
Nghe Chân Vũ hải thần nói như vậy, Lý Thất Dạ khen một tiếng.
Chân Vũ hải thần chỉ cười cười mà thôi.
Cuối cùng, Lý Thất Dạ đứng dậy rời đi, lúc này mục đích khi đến đây đã đạt được, là thời điểm hắn nên rời khỏi.
- Đại nhân...
Thời điểm Lý Thất Dạ rời đi, đột nhiên Chân Vũ hải thần mở miệng gọi lại Lý Thất Dạ, trầm ngâm thoáng một phát, cuối cùng hắn vẫn nói ra:
- Nhược Nam tốt chứ?
Làm phụ thân, không quản chân thân Chân Vũ hải thần đã không tồn tại, hắn vẫn quan tâm con gái của mình.
Nghe được Chân Vũ hải thần hỏi thăm, Lý Thất Dạ không quay đầu lại, cũng không xoay người sang chỗ khác, cuối cùng hắn chỉ cười cười, nói:
- Nàng rất tốt, nàng rất vui vẻ, có kỳ phụ tất có kỳ nữ, hoàn toàn không kém gì ngươi đâu, có lẽ ngươi nên cảm thấy kiêu ngạo vì nàng.
Nói xong, Lý Thất Dạ liền rời khỏi.
Lý Thất Dạ cũng không có nói chân tướng cho Chân Vũ hải thần nghe, bởi vì năm đó Chân Vũ hải thần không tiếc bất cứ giá nào giúp Đạm Đài Nhược Nam trảm huyết thống, hắn hi vọng con gái của mình có thể cao chạy xa bay, đi càng xa, rời khỏi Thiên Linh Giới, thậm chí có thể nói, thế giới có bao xa thì cứ chạy bao xa.