Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
- Lý công tử, mỗi người đều có lúc sai lầm, trận chiến tranh này chúng ta thua, chúng ta nguyện ý giao Tổ Lục ra, chúng ta đã buông tha tất cả, Lý công tử còn không muốn bỏ qua cho chúng ta sao?
Khê Trúc Tiên vội vàng lớn tiếng kêu lên.
- Đáng tiếc, trước đó các ngươi lại không phải nghĩ như vậy, thời điểm tuyệt vọng nhất mới đưa ra lựa chọn, đã trễ, trên thế giới này không bán thuốc hối hận.
Lý Thất Dạ vẫn bình thản nói một câu.
- Lý công tử, tục ngữ nói, giết người đầu rơi xuống đất mà thôi...
Khê Trúc Tiên cầu xin tha thứ nói.
- Tốt, không nên nói nhân từ đạo đức với ta, cũng không nên nói đáng thương với ta như vậy. Đại đạo vô tình, không có nhân từ đáng nói. Nhân sinh, chỉ có lựa chọn, đã lựa chọn sai thì phải thản nhiên đối mặt với nó.
Lý Thất Dạ vẫn bình thản, nói:
- Trời xanh không ức hiếp kẻ yếu, cũng không lấn cường giả. Tuy ta không phải trời xanh, nhưng ta sẽ không cho địch nhân lựa chọn lần thứ hai. Nếu như ta thất bại, ta cũng bình thản đối mặt với kết quả bị phân thân toái cốt, đã lựa chọn thì đừng có hối hận.
Nhìn qua Khê Trúc Tiên cầu xin tha thứ, cả Thiên Linh Giới cũng ngừng thở, không ai lên tiếng nói gì.
Bởi vì chuyện như thế không có gì đáng nói cả, giới tu sĩ cho tới nay đều là như thế, mạnh được yếu thua, đã lựa chọn là địch thì kết quả sẽ không chết không ngớt.
Lý Thất Dạ cũng tốt, Khê Trúc Tiên cũng được, thời điểm đối mặt với chiến tranh thì phải chuẩn bị kết quả xấu nhất.
Giống như lần chiến tranh hiện tại, nếu như Lý Thất Dạ thắng được, hắn sẽ tiêu diệt tất cả địch nhân của mình, mà nếu như Lý Thất Dạ bại, hắn sẽ bị đám người Ám Hắc Tổ Vương phanh thây, thậm chí sẽ bị giày vò sống không bằng chết.
Chiến tranh, cho tới nay tàn khốc như vậy, địch nhân chưa bao giờ nhân từ, cho nên mình cũng không cần nhân từ!