Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
Lý Thất Dạ vừa nói như vậy, tu sĩ bên ngoài tuyết cốc âm thầm nhìn Mộng Trấn Thiên, trên thực tế khi thấy khóa sắt và phù văn trên nó, người ở đây biết rõ đây không phải là tự nhiên hình thành, là có cường giả luyện hóa băng tuyết.
Bị Lý Thất Dạ nói toạc ra, Mộng Trấn Thiên cũng không tức giận, càng không có xấu hổ.
Nghe Lý Thất Dạ nói toạc ra, Mộng Trấn Thiên cũng không tức giận, càng không có xấu hổ, hắn lắc đầu nói:
- Lý đạo hữu, chỉ sợ là lấy dạ tiểu nhân đo lòng quân tử, Lý đạo hữu cũng có thể hiểu được, bản thân Luân Hồi cốc chính là đại thế, trước mắt tuyệt cốc đóng băng, nhưng nó chỉ là bộ phận đại thế mà thôi, hoàn toàn không phải chúng ta động tay chân.
Mộng Trấn Thiên vừa nói như vậy, cũng cảm thấy có đạo lý, hoặc là đại trận đóng băng vốn có trong tuyệt cốc rồi, cũng không thấy là Mộng Trấn Thiên động tay chân. - Vậy sao?
Lý Thất Dạ cười rộ lên, nói ra:
- Nói như vậy, là ta trách oan ngươi.
- Hảo tâm bị xem là lòng lang dạ thú.
Lúc này bạch bào chiến tướng lạnh lùng nói:
- Sư tôn ta niệm tình ngươi là một nhân vật, cho nên mới hảo tâm nhắc nhở ngươi, thật không ngờ ngươi lại lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử.
- Tiểu nhân cũng tốt, quân tử cũng được.
Lý Thất Dạ tùy ý nói:
- Có thủ đoạn gì cứ dùng ra đi, thừa dịp ta còn tâm tình rãnh rỗi chơi với các ngươi. Hai thầy trò các ngươi là một mình hay là liên thủ đây? Bất kể như thế nào, ta đều phụng bồi. Muốn ra tay, cũng sắp ra tay đi, không nên lãng phí thời gian của mọi người. - Lý đạo hữu ngậm máu phun người, thật sự khiến người ta khinh thường.
Lúc này Mộng Trấn Thiên biến sắc, lạnh lùng nói:
- Ta có hảo tâm đấy.
- Tốt, không nên mèo khóc chuột giả từ bi.
Lý Thất Dạ vừa cười vừa nói:
- Tất cả mọi người không phải người tốt lành gì, cần gì giả nhân giả nghĩa cơ chứ, tranh giành thiên mệnh, không cần người lương thiện, ai mạnh thì thắng. Đến đây đi, ta sẽ cho ngươi như nguyện, ngay ở chỗ này ta và ngươi đánh giết một hồi, xem chẳng biết hươu chết về tay ai. - Họ Lý, ngươi quá tự cho là đúng!