Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
Một gốc cây già cứ sinh trưởng ở nơi như vậy, nó đặc biệt hấp dẫn ánh mắt của mọi người, giống như nó hấp thu linh khí cả Luân Hồi cốc, dường như Luân Hồi cốc dùng vô số linh khí mới có thể nuôi được gốc cây già này.
Thời điểm nhìn thấy gốc cây già này, Tô Ung Hoàng bị nó hấp dẫn, nhìn qua cây già trong cốc, nói ra:
– Đây là Luân Hồi Cửu Diệp Thảo sao?
– Không, đây không phải là Luân Hồi Cửu Diệp Thảo, tuy gốc cây già này rất khó lường, nhưng mà so với Luân Hồi Cửu Diệp Thảo còn kém quá xa, hoàn toàn không phải một cấp bậc. Cọng cỏ non sinh trưởng dưới gốc cây già này, đó mới là Luân Hồi Cửu Diệp Thảo, nó sống bám vào gốc cây già mà thôi.
Nói xong Lý Thất Dạ chỉ cho Tô Ung Hoàng xem.
Tô Ung Hoàng nhìn theo hướng Lý Thất Dạ chỉ, nhìn thấy dưới gốc cây già có một cọng cỏ cao một thước. trên cọng cỏ nhỏ này có chín phiến lá, chín phiến lá rất tròn, xem ra giống như tiểu mâm tròn, ven lá cây có răng cưa. Nếu tinh tế nhìn răng cưa này, người ta cảm giác chín phiến lá đang chuyển động.
Mặc dù nói cọng cỏ này tỏa ra hào quang nhàn nhạt, hơn nữa chín phiến lá cây ngẫu nhiên cũng lóe hào quang, những hào quang này giống như bảo thạch.
Nhưng mà lúc này rất nhiều người bị gốc cây già hấp dẫn, bởi vì gốc cây già trong cốc quá hấp dẫn ánh mắt người ta, nó tỏa ra linh khí bức người, từ vỏ cây của nó người ta biết được nó sống thật lâu rồi, gốc cây già này, cho dù người không biết hàng cũng nhìn ra nó là thần thụ.
Cho nên, cho dù dưới gốc cây già này có cỏ thập phần khó lường, nhưng chỉ sợ rất nhiều người đều quan tâm tới gốc cây già mà thôi.
Tô Ung Hoàng cũng như thế, nàng lần đầu tiên nhìn đã bị gốc cây già hấp dẫn ánh mắt. Gốc cây già này không chỉ trải qua năm tháng dài dằng dặc, hơn nữa nó có linh khí vô cùng bức người, cho dù nàng không phải dược sư cũng có thể hiểu rõ, nếu như có thể cấy gốc cây già này vào trong tông môn, chỉ sợ môn hạ đệ tử sẽ được lợi rất nhiều.