Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
Sau khi Tư Mã Ngọc Kiếm rời khỏi, Lý Thất Dạ cười cười, nhìn Diệp Tiểu Tiểu nói ra:
- Nha đầu, nên điên cũng điên xong, ngươi đạt được cũng nhận được, ngươi nên quay về Hoàng Kim Tự đi.
- Ai nói bổn cô nương ta phải về Hoàng Kim Tự.
Diệp Tiểu Tiểu trừng mắt, nói ra:
- Ta còn không có chơi chán dấy, chờ ta chơi chán, ta lại quay về Hoàng Kim Tự cũng không muộn.
Nha đầu kia đã lưu luyến quên về, trái tim căn bản là không muốn trở về.
Đối với tâm tình nha đầu này, Lý Thất Dạ còn có thể không rõ sau, lắc đầu, nói ra:
- Nha đầu, huyết thống của ngươi là trân quý nhất thế gian, ngươi hẳn phải quý trọng, thừa dịp huyết thống thức tỉnh, có lẽ hảo hảo đi lĩnh ngộ, nên cảm ngộ thấu đáo, không nên lãng phí thời gian. - Thôi đi, bổn cô nương chính là thiên tài, tùy tiện tìm hiểu cũng có thể hiểu rõ áo nghĩa.
Diệp Tiểu Tiểu vặn eo, trừng mắt nhìn Lý Thất Dạ nói ra:
- Ơ, tự đại vương, vội vả muốn ta rời đi như vậy, có phải ngươi muốn làm gì hay không?
Nói đến đây, Diệp Tiểu Tiểu cũng dò xét Tô Ung Hoàng bên người Lý Thất Dạ, vừa cười vừa nói:
- Ơ, ta hiểu rồi, ta ở tại chỗ này là cản trở các ngươi đúng không, hắc, các ngươi nhất định là có quan hệ đó.
Nói xong, nàng mập mờ cười rộ lên.
Nghe Diệp Tiểu Tiểu nói như vậy, Tô Ung Hoàng cũng đỏ mặt lên, nhưng, nàng trừng mắt, nói ra:
- Ngươi nói bậy bạ gì đó, ta là sư tôn của hắn.
- Cắt ——
Diệp Tiểu Tiểu khinh thường nói:
- Xong rồi, các ngươi nhìn thế nào cũng không giống sư đồ, nói sau, tự đại vương là người nào, bổn cô nương còn khó hiểu hắn sao? Hừ, hắn là tự kỷ cuồng không xem ai ra gì, theo bổn cô nương thấy, nếu tự đại vương muốn ăn ngươi, tuyệt đối là ăn sạch. Hắc, đối với tự đại vương mà nói, sư tôn thì như thế nào, hắn căn bản không phải người thế tục, muốn làm sẽ làm...