Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
Thời điểm đứng ở trung tâm vòng xoáy ngân hà, Diệp Tiểu Tiểu nhìn quanh một hồi, nàng cũng không nhìn ra cái gì cả, nàng lớn tiếng hỏi Lý Thất Dạ:
- Ta nên làm cái gì bây giờ?
- Rất đơn giản, ngươi chỉ cần phóng khí huyết ra ngoài là được, rất tự nhiên, không cần bộc phát, không cần bão nổi, đây không phải chiến đấu, đây chỉ là ngược dòng tìm hiểu bổn nguyên của mình mà thôi. Ngươi chỉ cần cho huyết khí chảy xuôi, nó yên ắng ôn nhuận như mùa xuân.
Lý Thất Dạ tươi cười nói với Diệp Tiểu Tiểu.
Nghe được Lý Thất Dạ nói thế, Diệp Tiểu Tiểu ngồi xếp bằng trong trung ương vòng xoáy, dựa theo lời Lý Thất Dạ đi làm, nàng ngồi ở chỗ kia, chân mệnh hiển hiện, khí huyết phóng ra ngoài.
Khí huyết Diệp Tiểu Tiểu rất cường đại, tuy nàng cho khí huyết phóng thích ra ngoài thật tự nhiên, nhưng mà khí huyết lại chảy ra ngoài như hồng thủy, nhưng mà khí huyết chảy ra cũng không chảy xiết, nó là từ từ chảy ra thôi, không nóng không vội, tất cả thập phần bình thường và an tĩnh.
Khí huyết của Diệp Tiểu Tiểu chậm rãi dung nhập vào trong ngân hà, nhưng mà ngân hà cực kỳ rộng lớn, dường như khí huyết dung nhập vào ngân hà trải qua năm tháng thật lâu.
Nhưng mà Diệp Tiểu Tiểu có Lý Thất Dạ cam đoan, nàng không nóng vội một chút nào cả, nàng ngã ngồi ở chỗ kia, khi khí huyết phóng ra ngoài, nàng chậm rãi như đang ngủ đi, theo thời gian chuyển dời, nàng thần du thái hư, nàng cảm giác như vượt qua thời gian, đi vào một thời đại huy hoàng tuyên cổ.
Nhìn qua Diệp Tiểu Tiểu định thần, Lý Thất Dạ cười cười, dứt khoát tại ngồi trên bầu trời cao cao, hắn khí định thần nhàn nhìn qua Diệp Tiểu Tiểu biến hóa.
Lý Thất Dạ rất có lòng tin vào Diệp Tiểu Tiểu , mặc dù nói Diệp Tiểu Tiểu vẫn còn nhỏ, bất luận là kinh nghiệm hay là đạo tâm đều rất non nớt, tạm thời không cách nào so sánh với Liễu Như Yên, Trác Kiếm Thi các nàng, nhưng mà Lý Thất Dạ rất coi được Diệp Tiểu Tiểu, nàng là ngọc thô chưa mài giũa, chỉ cần hơi tạo hình sẽ đại phóng dị sắc.