Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
Nhưng mà nơi này vô cùng mạnh mẽ, ầm ầm sóng dậy, thế giới đầy màu sắc mang theo nguy cơ trùng trùng, dường như sát cơ đang giấu trong thế giới xinh đẹp này.
Ngay vào lúc Liễu Như Yên cùng Trác Kiếm Thi cảm giác mình đưa thân vào thế giới xinh đẹp, đột nhiên tiên cảnh biến mất, các nàng mới phát hiện các nàng vẫn đang ở trên thuyền.
Lúc này tiên nữ đã tỉnh lại, nàng chậm rãi mở mắt ra, đôi mắt xinh đẹp không cách nào hình dung nhìn qua Lý Thất Dạ, nói ra:
- Cảm ơn ngươi.
Lý Thất Dạ thu hồi tay phải, chỉ tùy ý cười cười, nói:
- Chỉ là tiện tay mà làm mà thôi, con đường cuối cùng vẫn do chính ngươi đi.
Tiên nữ đứng dậy ra khỏi quan tài, nói ra:
- Ta phải đi, ta phải đi về.
- Ta biết rõ.
Lý Thất Dạ gật gật đầu, nói ra:
- Thời gian cũng không còn nhiều lắm, tai nạn cuối cùng vẫn sẽ tới. Hoặc là, thời đại hoàn toàn khác, hoặc là tương lai ngoài dự đoán của mọi người.
Tiên nữ không nói chuyện, lẳng lặng nhìn qua Lý Thất Dạ, giống như nghe hiểu Lý Thất Dạ nói gì.
- Ta cho một chút chuẩn bị phía sau, hoặc là thực đến một ngày như vậy, có thể giúp ngươi một tay.
Lý Thất Dạ vuốt ve mái tóc tiên nữ, khó được ôn nhu nói.
- Là cái gì cải biến chủ ý của ngươi?
Tiên nữ nhìn qua Lý Thất Dạ, thần thái mang theo mê mang.
- Ta cũng không biết.
Lý Thất Dạ cười lên, nghiêm túc nói ra:
- Hoặc là đã quen làm ác nhân, trong lúc này cũng nên làm chút việc thiện a, có nhiều thứ, ai nói rõ chứ, là nhân tính!
- Nhân tính ——
Tiên nữ nỉ non hai từ này, nàng cẩn thận thưởng thức mỹ diệu hai từ này của Lý Thất Dạ.
Liễu Như Yên cùng Trác Kiếm Thi cũng đã quen cách nói mạc danh kỳ diệu của Lý Thất Dạ cùng tiên nữ, cho dù các nàng nghe không rõ Lý Thất Dạ cùng tiên nữ đang nói cái gì, các nàng cũng sẽ chăm chú đi nghe.