Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
Nói như vậy, bất kể là tu sĩ nào có thể được Mộng Trấn Thiên thừa nhận như vậy. Đây tuyệt đối là vinh hạnh cao nhất cả đời, đây là vinh quang vô thượng.
Nghe được Mộng Trấn Thiên tán thưởng bản thân mình như vậy, đổi lại những người khác chỉ sợ đã sớm lâng lâng, Thuần Dương Tử chỉ hơi cười cười, nói:
- Trăm xích can đầu, còn cần tiến một bước. Luận đạo hành sâu đậm, hỏa hầu tinh khiết, ta đúng là không bằng Mộng đạo hữu, Mộng đạo hữu đi xa hơn ta.
- Nhưng mà thế gian có nhiều việc làm sao nói chuẩn cơ chứ, chỉ có chiến đến cuối cùng, mới có thể biết là thắng là phụ, cho dù là Tiên Đế cũng có thời điểm thất bại, đây là chuyện bình thường. Thắng cũng tốt, bại cũng được, tất cả chỉ là ma luyện, không cần lấy nó làm tiêu chuẩn tuyệt đối.
Thuần Dương Tử chậm rãi nói ra, tư thái của hắn như vậy đã hiển thị tư thái vô địch trong thế hệ trẻ.
Thuần Dương Tử có thái độ này, trong lòng Trầm Hải Thần Vương cũng cảm thấy hoan hô, đây mới là tư thái phong độ chính thức của sư huynh, tuyệt thế vô song!
Lúc này Trầm Hải Thần Vương ánh mắt sáng ngời, hắn thật muốn nhìn thời điểm sư huynh ra tay toàn lực, bởi vì cho tới nay, sư huynh hắn vẫn chưa từng toàn lực, với tư cách sư đệ, hắn cũng không rõ sức chiến đấu toàn lực của sư huynh mình sẽ ra sao.
Thuần Dương Tử nói như vậy, lập tức làm cho không ít người hít thở không thông, quản chi là người khiêu chiến Mộng Trấn Thiên, hắn vẫn có tư thái tùy tâm, chuyện này đầy đủ nói rõ hắn cường đại. - Nói hay lắm!
Vào thời điểm này có âm thanh cười nói đi tới, có người vỗ tay nói:
- Có tâm tính như vậy, không đi tranh thiên mệnh đúng là đáng tiếc.
Nghe được lời này, không ít người nhao nhao quay đầu đi, chỉ thấy một người đi nhanh tới, nhanh chóng tới trước mặt mọi người.