Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
Nhưng mà rất nhanh, Trác Kiếm Thi cũng không biết lấy dũng khí từ nơi nào, thoáng cái như trở nên mê muội, quá lớn mật, sắc mặt đỏ bừng, bờ môi đỏ thẩm ướt át, thổ khí như lan, nàng hôn lên môi Lý Thất Dạ.
Tuy nàng hôn không quá lâu, nhưng trong nháy mắt này nàng như bị điện giật, tâm hồn thiếu nữ đập bịch bịch.
Lý Thất Dạ chỉ thuận miệng đùa giỡn mà thôi, hắn cũng thật không ngờ Trác Kiếm Thi đoan trang nhã nhặn như thế lại dám làm thật.
Lý Thất Dạ chỉ cười cười, cũng không suy nghĩ nhiều, chuyện này đối với hắn mà nói chỉ là chuện bình thường, giống như nước chảy bèo trôi, không làm đạo tâm của hắn rung động. - Xem đi, vạn sự khởi đầu nan, có chuyện tốt rồi, liền sống khá giả, nói không chừng đây là cọc nhân duyên tốt.
Liễu Như Yên cười rộ lên, nói ra:
- Sư tỷ dứt khoát câu dẫn công tử gia, lưu lại huyết thống đế tử.
Liễu Như Yên nói như vậy, càng làm cho Trác Kiếm Thi mắc cỡ không cách nào thong dong, gương mặt nóng rát.
- Ít ở đó châm ngòi thỏi gió.
Lý Thất Dạ bắt lấy mũi ngọc của Liễu Như Yên, cười lắc đầu nói ra.
Trác Kiếm Thi cuối cùng vẫn là tông chủ một tông, tuy thẹn thùng không chịu nổi. Nhưng mà nàng rất nhanh đã khôi phục cảm xúc. Bình tĩnh trở lại, nàng vẫn đoan trang ưu nhã như thế.
Lý Thất Dạ cười cười nhìn hai nàng, nói:
- Tốt, các ngươi có thể tùy ý dạo chơi, ta giao cốt thuyền cho các ngươi.
- Công tử đi nơi nào?
Nghe được Lý Thất Dạ nói thế, Trác Kiếm Thi cảm thấy ngoài ý muốn.
Ánh mắt Lý Thất Dạ nhìn qua xa xa, nói ra:
- Ta muốn đi xem cấm khu thế nào, tại đó có thứ ta muốn.
Đây mới là mục đích chính thức Lý Thất Dạ đến Cốt Hải, hắn đến Cốt Hải không phải vì bảo vật. Hắn chỉ vì món đồ này, trải qua năm tháng dài dằng dặc. Hắn mới chính thức hiểu ra huyền diệu của thứ này, hắn mới chính thức hiểu ra công dụng của nó. - Cấm khu!