Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
Mặc dù là như thế, trong nội tâm Liễu Như Yên cùng Trác Kiếm Thi cũng vô cùng vui vẻ, nếu như có thể thu hồi Truy Phong Kích thất truyền của Vô Cấu Tam Tông, như vậy đối với Vô Cấu Tam Tông bọn họ mà nói, thật sự là chuyện tốt.
Lý Thất Dạ điều khiển cốt thuyền chạy ra khỏi hải vực, cốt thuyền giống như giao long, dán trên mặt biển chạy nhanh về phía trước, có cảm giác vượt qua sóng gió.
Dưới tốc độ cực nhanh của cốt thuyền, cốt thuyền rất nhanh đã rời khỏi vùng biển bình tĩnh an toàn nơi đây, rời khỏi vùng biển che chở mọi người.
Sau khi rời khỏi khu vực biển an toàn, lập tức tiến vào khu vực nguy hiểm, vào thời điểm này đám người Thuần Dương Tử đã chuẩn bị tốt việc động thủ, tùy thời đều có thể chém giết những xương khô có công kích cường đại kia.
Nhưng mà thời điểm đám người Thuần Dương Tử đã làm tốt chuẩn bị tùy thời sẽ gặp nguy hiểm, khu vực nguy hiểm này không ngờ rất bình tĩnh, ở chỗ này, không có xương khô bay qua, càng không có xương khô nào giết tới tận cửa.
Mà đám người Thuần Dương Tử đã chuẩn bị tốt sẽ đại chiến với xương khô cường đại một hồi, nhưng mà, giờ này khắc này, trong hải vực cực kỳ bình tĩnh, chuyện này hoàn toàn vượt qua dự kiến của bọn họ. - Đã xảy ra chuyện gì?
Liễu Như Yên cũng nhìn qua chung quanh, phát hiện trên mặt biển vô cùng bình tĩnh, trừ những xương cốt to lên trên biển ra, không có cái gì, cả mặt biển cho ngời ta cảm giác tĩnh lặng trống trải.
Lúc vừa mới đi tới hải vực này, nơi này cực kỳ náo nhiệt, trên bầu trời có xương khô bay lượn, trên biển có xương khô đi lại, bọn chúng đang chém giết cửu tử quỷ mẫu, cự chưởng thần hầu.
Vào giờ phút này, các xương khô bay lượn cũng không trông thấy, dường như chúng trong một đêm rút lui toàn bộ.