Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
Lý Thất Dạ thấy Thuần Dương Tử dẫn xuất tất cả khô lâu, nhìn qua Thuần Dương Tử lớn tiếng kêu lên.
Thuần Dương Tử nghe nói như thế, lập tức di động tới mạn thuyền, tất cả khô lâu đang vây giết qua.
- Chuẩn bị cho tốt, ta sẽ ra tay, ngươi cũng đừng có rơi vào biển đấy, đến lúc đó ta cũng không thể cứu ngươi.
Lý Thất Dạ thấy tất cả khô lâu bị dẫn đi, nhìn qua Thuần Dương Tử nói ra.
Thuần Dương Tử vừa muốn mở miệng nói chuyện, "Oanh" một tiếng vang thật lớn, Lý Thất Dạ ra tay, vào thời điểm này Lý Thất Dạ tế ra thiên địa ấn, thiên địa ấn hóa thành dương âm luyện tiên kính, hai đạo quang mang lập tức oanh ra, âm dương lưu chuyển, lập tức đánh qua bên cạnh Thuần Dương Tử. "Phanh" một tiếng, tất cả hào quang bị âm dương bao phủ, vào lúc này dưới hào quang âm dương công kích, nghe được tiếng xương cốt vang lên răng rắc, tất cả khô lâu vỡ vụn rơi vào trong biển, ngay cả Thuần Dương Tử cũng bị đánh bay ra ngoài.
Nhưng mà Thuần Dương Tử cũng thật sự rất được, dươi tình huống bị hào quang âm dương đánh bay, hắn nghịch hào quang âm dương xông lên phía trước, hào quang xuyên qua thân thể của hắn.
Dưới hào quang âm dương cường đại như thế đảo qua toàn thân, thân thể của hắn giống như vỡ vụn, giống như có vô số mảnh vụn bay múa. Không hề nghi ngờ, dưới hào quang cường đại như thế, nó đã làm tổn thương thân thể Thuần Dương Tử.
Cho dù toàn thân Thuần Dương Tử có vô số mảnh vỡ bay loạn, nhưng mà nơi tổn thương lập tức được khép lại, thập phần không thể tưởng tượng nổi.
Nghe được âm thanh phốc phốc vang lên, toàn bộ khô lâu bị Lý Thất Dạ đánh vỡ vụn bay vào mặt biển, chìm vào đáy biển, rốt cuộc nhìn không thấy nữa.
Đạp vào boong tàu, Thuần Dương Tử không khỏi buông lỏng một hơi. Hắn cười khổ một tiếng, nói ra:
- Lý huynh, một kích vừa rồi của ngươi suýt lấy cái mạng nhỏ của ta.