Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
- Đúng vậy.
Lý Thất Dạ vẫn là nhàn nhã ngồi ở chỗ kia, nói rằng:
- Nếu như tiểu thiếp của ngươi tên gọi Công Tôn Mỹ Ngọc, vậy chính là ta giết tiểu thiếp của ngươi!
Trầm Hải Thần Vương hừ lạnh một tiếng, hàn quang nỡ rộ, lạnh lùng nói rằng:
- Ngươi cũng biết, ngươi nếu cùng ta là địch, chuyện này sẽ có kết cục ra sao không?
- Không biết.
Lý Thất Dạ lộ ra dáng tươi cười, nhàn nhã nói rằng:
- Bất quá, ta lại biết được, người cùng ta là địch sẽ có kết cục như thế nào. Nhẹ thì, đã đánh mất tính mệnh, nặng thì, tai họa diệt môn.
Ngay khi Lý Thất Dạ cùng với Trầm Hải Thần Vương đối chọi gay gắt, Thuần Dương Tử vẫn mỉm cười ngồi ở chỗ kia.
Nghe được Lý Thất Dạ nói như vậy, Trầm Hải Thần Vương nhất thời hai mắt sáng ngời, hàn quang bức nhân, đế khí bay lên không, hắn ở dưới khí thế như vậy, coi như là đại hiền đều cực kỳ cảm thấy áp lực.
Lý Thất Dạ lại một điểm đều không bị ảnh hưởng, vẫn là lão thần khắp nơi mà ngồi ở chỗ kia.
- Xem ra ngươi là tràn đầy tự tin.
Trầm Hải Thần Vương nhìn chằm chằm Lý Thất Dạ, chậm rãi nói rằng:
- Ngươi tự nhận là một thân một mình đủ có thể quét ngang Thiên Linh Giới sao?
- Không.
Lý Thất Dạ cười lắc đầu, vừa cười vừa nói:
- Ta là tự nhận là bằng vào sức một mình ta, đủ để hoành hành toàn bộ cửu giới!
Lời này nói được thập phần khí phách, đổi lại là người khác, chỉ sợ là sẽ cho rằng Lý Thất Dạ khẩu xuất cuồng ngôn, hoành hành cửu giới, đây là vô địch cỡ nào, thế gian ngoại trừ Tiên Đế, còn có ai dám khoa trương nói như thế.
Trầm Hải Thần Vương nhìn chằm chằm Lý Thất Dạ một hồi, hắn hàn quang lóe lên ánh mắt ngưng tụ, ánh mắt của hắn như là ngừng lại trên người Lý Thất Dạ, tựa hồ muốn tập trung Lý Thất Dạ vậy, khi hắn lạnh lùng nhìn hai tròng mắt của Lý Thất Dạ, tựa hồ, hắn muốn từ trong tròng mắt của Lý Thất Dạ nhìn ra vật gì đó vậy.