Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
Đối với rất nhiều người mà nói, nếu như có thể cùng Tiên Đế dính chút gì đó, thậm chí là trở thành chiến tướng tọa hạ của Tiên Đế, như vậy không chỉ giúp bản thân mình thăng chức rất nhanh, ngay cả tông môn của bản thân mình cũng dính vào chút vinh quang.
Lý Thất Dạ chỉ có hứng thú với "Trích Nguyệt tiên tử", về phần cái gì Mộng Trấn Thiên, cái gì Bao Ngọc Cường, một chút hứng thú đều không có, cho nên hắn không hề để ý tới Bao Ngọc Cường làm cái quái gì, nhìn thời gian, lại nhìn qua bên ngoài.
Vào thời điểm này, Lý Thất Dạ gọi món ăn đã được bưng lên, Lý Thất Dạ không có nhìn thức ăn này nhiều, chỉ hỏi tiểu nhị nói ra:
- Lão đầu của các ngươi không tới chào hàng sao?
- Khách nhân nói là Chu lão đầu đúng không.
Tiểu nhị vừa cười vừa nói:
- Trong thời gian gần đây khách tới Bạch Cốt Đảo không ít người, bình thường hắn đúng giờ sẽ tới, có lẽ có chút chuyện trì hoãn mà thôi.
Tiểu nhị vẫn chưa nói xong, ngoài cửa có âm thenh keng keng vang lên.
- Nói tới đã tới rồi, Chu lão đầu đến.
Tiểu nhị vội vàng cười nói với Lý Thất Dạ.
Lý Thất Dạ lúc này đã đưa ánh mắt nhìn ra ngoài cửa, ngoài cửa có người đi vào, nói hắn là người không bằng nói là bộ xương khô, đây là xương khô Nhân tộc, trên người của hắn khoác lên bộ trường bào rộng thùng thình, vác theo cái gương lớn.
Bản thân hắn là tiểu khô lâu thấp bé, trên người lại mặc trường bào dài, lại vác cái gương gỗ lớn, ai nhìn cũng cảm thấy chẳng ra cái gì cả.
Nhưng mà tại Bạch Cốt Đảo, có thể nhìn thấy một khô lâu thân thể nguyên vẹn đúng là không dễ, so với nhìn thấy người sống còn khó khăn hơn rất nhiều.
Nhìn thấy tiểu khô lâu thấp bé này, Lý Thất Dạ tươi cười càng đậm.
Keng, keng, keng...